Friday, September 8, 2017

20170908 Môi Trường Biển Việt Nam hiện nay sẽ đi về đâu?

20170908 Môi Trường Biển Việt Nam hiện nay sẽ đi về đâu?
Sau biến cố Formosa do sự đầu độc biển, tiêu diệt hải sản, tiêu diệt dân tộc Việt của rợ hán hơn cả năm nay đã biến vào quên lảng. Tại sao? Điều nầy thật khó hiểu cho một dân tộc đã từng rêu rao với cả thế giới là đã chiến thắng tầu hơn ngàn năm nay, chiến thắng Pháp qua trận địa Điện Biên Phủ, đuổi cho Mỷ cút, đánh cho Ngụy nhào thế mà nay lại câm lặng chờ chết dưới tay lũ chồn hôi giặc hồ cùng rợ hán!
Chúng ta hảy cùng xem tình trạng biển Việt Nam như thế nào dưới không ảnh của một chuyến bay Norway ngày 01/09/2017!
Trước hết là Vịnh Bắc Bộ với sự ô nhiểm coi như một phần ba vịnh thuộc hải phận Việt Nam. Điều nầy có nghỉa là nguồn hải sản của Việt Nam coi như là hoàn toàn bị tiêu diệt. Như thế đồng bào ngư phủ Việt Nam đã hoàn toàn mất đi nguồn sinh nhai trên vùng biển nầy.


Tại các cửa sông từ vùng biển Hải Phòng chạy dài xuống cửa sông vùng Nam Định đã hoàn toàn bị huỷ hoại tan hoang. Hải sản nào còn lại cho ngư dân ta? Đừng ngạc nhiên khi ngư dân phải tha phương cầu thực, tội ác nầy chính từ lũ chồn hôi. Thế mà dân vẩn lặng  lẽ cuối đầu. Đành cam phận làm thân trâu mọi. Cho lũ người cuồng vọng xâm lăng. Rồi dâng nước cho ngoại bang phương Bắc.
Vẩn còn nửa vùng Thanh Hóa đó, đã tiêu tan dưới độc hại ngư trường. Dân làm sao sống với biển sâu? Khi giặc ác chính người cùng giống?
Đây là những nổi đau cùng tận.
Thế mà dân vẩn câm lặng cuối đầu?
Chờ bao lâu cho nạn diệt vong?
Một dân tộc luôn ngẩn đầu kiêu hảnh!
Có còn chăng những niềm kiêu hảnh? Trên Bốn Ngàn Năm bị phân liệt ngu ngơ!
 Tam Kỳ xưa thời một chín năm mươi (1950's). Chẳng còn nửa, đã tan hoang nhiểm độc. Cứ tự hào đi anh hùng chống Mỷ. Để giờ đây xin xỏ khắp mọi nơi. Mang bị gậy ăn xin van lạy mãi. Hết Âu Châu lại đến Mỷ Châu. Giờ cấm cửa chẳng còn thêm trợ giúp.
Từ Vủng Tàu dài xuống Cửu Long Giang. Đã đổi thay thành vùng biển chết. Hảy nhìn kỷ những gì không ảnh báo. Mọi suối nguồn ân sủng Cửu Long Giang. Đến hôm nay bốc hơi thành mây khói. Đến bao giờ khôi phục lại môi sinh?
Rạch Giá, Kiên Lương hai vùng sông nước. Bóng cá kèo, ba khía Bạc Liêu. Có còn không Phú Quốc, Hà tiên? Hay đã mất vì lũ giặc hồ dâng hiến. Cúng cho tầu vùng Phú Quốc, Dương Đông? Nguồn hồ tiêu vang lừng miền biển đảo. Nước mắm cá cơm tuyệt giống suối nguồn. Củng triệt tiêu cả dòng dân tộc Việt Nam.
    Để so sánh hai vùng đất nước. Nước Na Uy và miền đất Việt nam.
Đây vùng suối miền Sentrum đất hứa. Nước trong veo xanh biếc như mây. Ngọc cẩm thạch củng khó mà so sánh. Lá cây rừng mầu xanh lục ngút ngàn. Nguồn lâm sản trùng trùng vô tận.
Nước suối vùng Sentrum đọng lại biến thành hồ, gom thành đập điện Sentrum cung cấp điện. Norway đất rộng dân thưa nhưng kinh tế rất vững vàng. Hâù như những sản phảm tiêu dùng trong đất nước Norway đều là sản phẩm nội hóa do chính dân Norway sản xuất. Kỷ thuật của Norway rất cao. Những kiến trúc nhà và kỷ thuật xây cầu rất kiên cố củng như hệ thống điện của Norway có những độc đáo riêng của họ. Người Norway rất tự hào về nguồn gốc Viking vì vùng biển Bắc Âu đã từng là sân nhà của họ. Về tài chính Norway có hệ thống tiền tệ khá vững vàng. Một đồng dollar (1USD) tương đương 7.8 Kr của Norway. Khi so sánh giá trị tiền tệ nầy chúng tôi lại nhớ đến giá trị tiền tệ của Việt Nam dưới thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm trong thập niên 1955-1963 có giá trị không kém tiền tệ của Norway hiện nay. Một đồng bạc giấy có thể xé đôi mà vẩn có giá trị của nó, vẩn được lưu hành buôn bán trong dân chúng.  
20170908 BVN.

Sunday, July 30, 2017

20170730 An Lộc Chiến Sử 1972-Phần 14

20170730 An Lộc Chiến Sử 1972-Phần 14
Hổ Xám Vào An Lộc.
[02] Liên đoàn 81 Biệt cách dù - 2 tháng tử thủ An Lộc (Đổ Đức Thịnh)
[01] 93 ngày đêm tử thủ An lộc - Không rõ Tác Giả
Tống lê chân, tiền đồn quá xa - Trần Đỗ Cẩm
https://www.youtube.com/watch?v=iYs3t60w5ag
http://www.txdevildog.com/map-vietnam-war/
Tàn cơn binh lửa - Lê Đắc Lực
https://www.youtube.com/watch?v=5Cj801mEIeQ&t=11s
VC tàn sát dân di tản trên quốc lộ (Mùa Hè 1972) Trận Chiến kinh Hoàng
https://www.youtube.com/watch?v=Ktal8eDhjU4
Cuộc thảm sát thường dân qua lời một nhân chứng
https://www.youtube.com/watch?v=JXjK_ZZ2JSw
Hình ảnh Người Lính VNCH trong âm nhạc Lam Phương
https://www.youtube.com/watch?v=Sucg26GAo7Y
CHƯƠNG 5
PHẢN ỨNG CỦA BỘ TƯ LỆNH SƯ ĐOÀN 5 BỘ BINH VIỆT NAM CỘNG HOÀ
(Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng và Đại Tá Cố Vấn Trưởng William Miller)
1. CHUẨN TƯỚNG LÊ VĂN HƯNG
Tại hầm chỉ huy trại Đỗ Cao Trí, ngay khi vừa đặt chân xuống An Lộc, nhận định được tình hình tại mặt trận, Tướng Hưng ra lệnh cho tất cả các đơn vị trực thuộc phải “tử thủ”, nhất quyết chiến đấu đến cùng, thề không rút lui.
Ông đã biểu lộ quyết tâm, và ra sức đôn đốc chỉ thị các đơn vị tại mặt trận. Ông đã tỏ ra hăng say, cởi bỏ phăng chiếc áo trận có gắn một sao hai bên bâu áo, để lộ bên trong, còn lại chiếc áo thung màu xanh rong biển; khoác bên ngoài chiếc áo giáp, hai bên có giắt 2 quả lựu đạn M.26, quyết ăn thua đủ với quân Cộng Sản Bắc Việt trong trường hợp chúng nó mò đến được hầm Chỉ Huy; áo giáp lại không cần kéo Zip, để hở ngực; chân thì luôn luôn không rời khỏi đôi giầy trận, làm việc không ngừng nghỉ trong thời gian cuộc chiến (từ 07 tháng 04 đến 07 tháng 07 năm 1972).













Dưới quyền chỉ huy của Vị Tư Lệnh Mặt Trận An Lộc, Tướng Hưng có trong tay:
A. Giai đoạn đầu:
 Trung Đoàn 7 thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh Việt Nam Cộng Hoà, trách nhiệm phòng thủ tuyến phía Tây An Lộc
 Liên Đoàn 3 Biệt Động Quân (-), trách nhiệm phía Bắc và phía Đông
 Chiến Đoàn 52 (-) thuộc Sư Đoàn 18 Bộ Binh (từ căn cứ Cầu Cần Lê rút về), đóng ở trung quân mặt phía Nam
 Tiểu Khu Bình Long, trách nhiệm phòng thủ phía Nam.
 B. Giai đoạn 2:













Được Quân Đoàn 3 tăng cường cho Trung Đoàn 8 thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh, thay thế Biệt Động Quân, trấn thủ toàn diện phía Bắc và một phần phía Tây.
C. Giai Đoạn 3 và cho đến khi chấm dứt cuộc chiến:
Được Quân Đoàn 3 tăng cường thêm:
 Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù, tăng cường Tiểu Khu Bình Long trấn thủ mặt Nam
 Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù tăng cường Trung Đoàn 8 Bộ Binh, trấn đóng sườn phải mặt Đông Bắc, giáp tuyến Biệt Động Quân
Đó là những đơn vị cấp Trung Đoàn, có danh hiệu truyền tin trên tần số, liên lạc 24/24 với Bộ Chỉ Huy của Tướng Hưng, thường xuyên báo cáo về tình hình trên tuyến phòng thủ trách nhiệm, cũng như xin không quân chiến thuật yểm trợ tiếp cận hay trong lúc lâm trận; ngoài ra Tướng Hưng còn có nhiệm vụ ghi nhận những tin tức cùng yếu tố cần thiết từ các đơn vị trực tiếp gọi về, để Ông trình về Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn xin những phi vụ B.52 thuộc Không Quân Chiến Lược Hoa Kỳ, trước 48 tiếng đồng hồ, cho mỗi lần yêu cầu.
2. ĐẠI TÁ WILLIAM MILLER
Vị Cố Vấn Trưởng của Sư Đoàn 5 Bộ Binh Việt Nam Cộng Hoà là người rất tận tâm trong chức vụ trong suốt thời gian trận chiến. Mặc dù vào ngày đầu tiên, khi cùng Tướng Hưng đặt chân xuống An Lộc, Ông có cảm giác (hay đã biết được?) là Bộ Chỉ Huy (Tiền Phương) của Sư Đoàn 5 (nơi Ông đang đứng), sẽ không chịu đựng được sức công phá của các loại đạn 130 Ly và hoả tiễn của Cộng Quân, và Ông đòi rút hết toán Cố vấn Mỹ trở về Lai Khê. Lúc mới nghe thì tưởng như Ông muốn làm khó dễ Tướng Hưng, nhưng đến khi nghe Tướng Hưng thốt lời “Sư Đoàn cần có Cố vấn Mỹ trong giai đoạn khẩn trương này”, thì Ông đồng ý đi theo Tướng Hưng đến quan sát “Thành Đỗ Cao Trí” và ưng thuận ở lại, để rồi hết lòng giúp đỡ Tướng Hưng trong việc liên lạc cũng như điều chỉnh trong vấn đề “Không yểm” với Không Lực Hoa Kỳ. Ông làm việc ngày đêm, không chút than van.













***Qua dử kiện nầy cho thấy Hoa Kỳ đã biết khả năng của phi pháo 130mm của Nga và TC thế nhưng trong trận chiến tại Charlie, hay Lam Sơn 719 Hoa Kỳ đã lên kế hoạch tiêu diệt những lực lượng quân đội ưu tú của VNCH cùng những tướng tài của VN như tướng Đổ Cao Trí, Nguyễn Văn Hiếu, Trương Quang Ân để thực thi kế hoạch rút quân của Henry Kissinger***
Đôi khi Ông cùng các vị sĩ quan trong toán cố vấn thay phiên nhau thức suốt đêm để điều khiển không quân yểm trợ cho quân Bạn, nhất là trong những đợt tấn công của địch vào các tuyến phòng thủ của quân Việt Nam Cộng Hoà. Nhiều khi đang mơ màng, vừa mới đặt lưng xuống nghỉ, thì bị Tướng Hưng gọi giật mình ngồi dậy … Miller… Miller… Ông vội vàng trả lời: Yes…yes…General… đó là giọng điệu thói quen hằng ngày của hai người thường đối đáp với nhau, tỏ vẻ thân tình trong sự kính trọng tài năng lẫn nhau, dù rằng trước đó vài hôm, hai vị có chút bất đồng về vụ Đại Tá Miller có nêu lên trường hợp nên thay thế Đại Tá Vĩnh (Chiến Đoàn 9) tại Lộc Ninh, do Cố Vấn Trưởng của Chiến Đoàn 9 nghi ngờ là Đại Tá Vĩnh sẽ đầu hàng quân địch, thay vì tử thủ.
Do sự tận tụy và thân tình đó, các phi vụ oanh kích, oanh tạc của các phi tuần phản lực Hoa kỳ cất cánh từ hai Hàng Không Mẫu Hạm đang có mặt ngoài khơi Biển Thái Bình Dương đã được hướng dẫn một cách rất là chính xác, và có hiệu quả cao. Địch quân phải chịu tổn thất rất nặng nề về nhân mạng cũng như về chiến cụ. Thêm vào đó, những Box B.52 (phi cơ phát xuất từ căn cứ đặt tại Đảo Guam) trải THẢM BOM hàng ngàn tấn trên đầu quân Cộng Sản Bắc Việt; khi thì làm nổ hàng giờ các kho đạn “dã chiến” (đào ụ trên mặt đất); khi thì đánh trúng các giàn pháo 130 ly và những giàn phóng hoả tiễn của Cộng quân; lúc lại đánh trúng ngay vào cả “ĐOÀN QUÂN” bộ chiến, có T.54 và PT.76 yểm trợ, đang hùng hổ tiến gần sát tuyến phòng thủ cuối cùng của quân trấn thủ Việt Nam Cộng Hoà. B.52 đúng là loại khắc tinh của chiến thuật biển người, mà Cộng quân đang áp dụng, là loại “Thần dược” trị bá bệnh do Cộng quân gây ra cho quân trấn thủ tại mặt trận An Lộc.
Một Phi vụ (Box) B.52 có 3 chiếc, trải thảm BOM chồng mép lên nhau (overlap), có tầm sát hại chiều ngang 1 cây số, chiều dài 3 cây số. Trước khi BOM gần tới đất, gây ra tiếng gió rít lạnh cả người, tưởng chừng như tiếng “ma kêu, quỷ rú”, và sau khi chạm đất, nổ tung mịt mù cát bụi; khi tan khói bụi, thì thấy lố nhố các hố bom loang lổ, to hơn cái ao (cái đìa), và xung quanh chu vi 1 cs x 3 cs, không còn một thứ gì đứng vững, đã trộn lẫn vào đất cát tan tành kể cả các chiến xa, cũng không ngoại trừ; Cộng quân gọi những hố Bom này là Bom Đìa (theo ngôn ngữ Miền Bắc).”
Chiếu theo tài liệu “The Battle of An Lộc” của Tác Giả James Willbanks, và một tài liệu “giải mật”, thì Đại Tá Miller đã được đình chỉ công tác Cố Vấn cho Sư Đoàn 5 Bộ Binh VIệt Nam Cộng Hoà, và được triệu hồi về Mỹ, bị điều trần trước Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, trong đó Tiến Sĩ Henry Kissinger vừa là Ngoại Trưởng vừa là nhân vật đứng đầu trong hàng Cố Vấn An Ninh, đầy quyền uy tại Tòa Bạch Ốc lúc bấy giờ…Ông rời An Lộc vào ngày 10 tháng 05 năm 1972, và được một vị Đại Tá khác tên là Walter Ulmer thay thế chức Cố Vấn Trưởng, cho đến ngày tàn cuộc chiến.
Nói tóm lại, Đại Tá Miller quả thật là một Sĩ Quan có tinh thần “Trách Nhiệm” đã làm tròn chức vụ của một vị Cố Vấn Trưởng, thật đáng ca ngợi và tuyên dương công trạng. Ông đã góp phần lớn công sức cho sự giữ vững và mang về chiến thắng cho toàn Quân Dân Bình Long An Lộc vào năm 1972.

(Còn tiếp)

20170723 An Lộc Chiến Sử 1972-Phần 13

20170723 An Lộc Chiến Sử 1972-Phần 13
Hổ Xám Vào An Lộc.
[02] Liên đoàn 81 Biệt cách dù - 2 tháng tử thủ An Lộc (Đổ Đức Thịnh)
[01] 93 ngày đêm tử thủ An lộc - Không rõ Tác Giả
Tống lê chân, tiền đồn quá xa - Trần Đỗ Cẩm
https://www.youtube.com/watch?v=iYs3t60w5ag
http://www.txdevildog.com/map-vietnam-war/
Tàn cơn binh lửa - Lê Đắc Lực
https://www.youtube.com/watch?v=5Cj801mEIeQ&t=11s
Hình ảnh Người Lính VNCH trong âm nhạc Lam Phương
https://www.youtube.com/watch?v=Sucg26GAo7Y
VC tàn sát dân di tản trên quốc lộ (Mùa Hè 1972) Trận Chiến kinh Hoàng
https://www.youtube.com/watch?v=Ktal8eDhjU4
Cuộc thảm sát thường dân qua lời một nhân chứng
9. TỔNG KẾT TỔN THẤT ĐÔI BÊN: (trận tấn công lần 1 và 2)
ĐỊCH: Khoảng 4,500 cán binh thương vong
34 chiến xa các loại bị bắn cháy
01T.54 (bị bắt sống, còn nguyên)
BẠN: 600 Chết, 1,300 bị thương
Tiểu Đoàn 52 Pháo Binh bị thiệt hại 90 %
DÂN CHÚNG : 500 chết, 1600 bị thương.
10. NHẬN ĐỊNH:















Những nguyên do chính đem đến sự thiệt hại trầm trọng về “nhân mạng” và “chiến cụ“ của Công Trường 5 Cộng Sản Bắc Việt bắt nguồn từ những nguyên nhân sau đây:
1. Do nhận định “SAI LẦM” từ bản điều nghiên trận liệt của Quân Đoàn Cộng Sản Bắc Việt về: Vị trí Bộ Chỉ Huy đầu não của Tướng Hưng, (Cộng quân đã tập trung pháo và gửi Đặc Công đến tận nơi để tìm bắt sống Tướng Hưng, nhưng pháo và đặc công đến chỗ KHÔNG NGƯỜI); Lực lượng trấn thủ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà tại tuyến phía Bắc không phải là một thành phần của Trung Đoàn 7 thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh hay Biệt Động Quân hoặc Địa Phương Quân của Tiểu Khu Bình Long, mà là cả 1 Trung Đoàn Quân Chủ Lực thuộc Sư Đoàn 5 Việt Nam Cộng Hoà với 2,500 quân thiện chìến, trong tay lại có loại vũ khí khắc tinh của chiến xa, (súng phóng Hoả Tiễn cầm tay M.72); địch nghĩ rằng các lực lượng Địa Phương Quân phòng thủ các yếu điểm, như Đồi Đồng Long, mặt chính Bắc, sân bay L.19, sẽ phải bỏ chạy hay buông súng đầu hàng. Nhưng khi va chạm tại những nơi kể trên bị kháng cự rất mãnh liệt, đã gây cho Công Trường 5 Cộng Sản Bắc Việt thiệt hại rất nặng nề.












2. Chiếu theo tài liệu trong quyển hồi ký của Thượng Tướng Cộng Sản Hoàng Cầm “Sở dĩ lực lượng Cộng Sản Bắc Việt không thắng được trận An Lộc, nguyên do chính là đã để “MẤT THỜI CƠ, làm mất đi đà tấn kích. Tướng Hoàng Cầm viết: “Sở Chỉ Huy Miền (đang đóng tại Mi Mốt), chỉ huy bởi Trung Tướng Trần Độ, đã cử Tướng Hoàng Cầm (Tham Mưu Trưởng) đến Lộc Ninh, gặp Trung Tướng Trần văn Trà (Tư Lệnh chiến trường An Lộc), khuyến cáo nên tấn công ngay vào An Lộc (dự định ngày 08 tháng 04, sau 1 ngày chiếm cứ Lộc Ninh). Tướng Trà và các Tư Lệnh các Công Trường không đồng ý, viện lẽ cần phải thu dọn chiến trường, bổ sung quân số, chấn chỉnh lại đội ngũ, tái tiếp tế, và những việc linh tinh khác. Tướng Trà nêu lên trường hợp của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đã từng áp dụng trên chiến trường Điện Biên Phủ vào năm 1954, với phương châm: “Phải chuẩn bị cho thật kỹ, và chỉ đánh khi chắc ăn”. Vì lẽ đó cho đến ngày 13 tháng 04 năm 1972, Công Trường 5 Cộng Sản Bắc Việt mới khởi phát cuộc tấn công vào An Lộc (đã trễ mất đi 6 ngày, kể từ khi chiếm được Lộc Ninh)(4).
3. Yếu tố “TÂM LÝ” Sau khi chiếm lĩnh được Lộc Ninh, tinh thần cán binh Cộng Sản lên cao, đến chỗ tự mãn và khinh địch, nghĩ rằng sẽ quét sạch lực lượng phòng thủ tại An Lộc một cách nhanh chóng và dễ dàng, nhất là tin tưởng vào đoàn chiến xa và các đại pháo 130 ly.
Cổ nhân có câu: “Nếu ai khi thắng mà sinh lòng kiêu, thì khi bại cũng hay dễ nản lòng” và mất đi hết ý chí chiến thắng.
Những cấp Chỉ huy của Việt Nam Cộng Hoà đã nhận thấy rõ các ưu điểm của Địch, những yếu điểm của Bạn, và đã có cách khắc chế đúng lúc và kịp thời, để có cơ hội đem “CHIẾN THẮNG“ về cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà
11. BÌNH LUẬN: VỀ TRẬN TẤN CÔNG LẦN THỨ NHẤT và LẦN
THỨ HAI
Cả hai đợt tấn công vào ngày 13 và 15 tháng 04 năm 1972: Cộng quân áp dụng chiến thuật TIỀN PHÁO (mưa pháo), HẬU XUNG (biển người), và nhị thức Bộ Binh Chiến Xa.
Bàn về những ưu khuyết điểm và hiệu quả của các chiến thuật này, được lượng giá theo những kết quả thực tế tại chiến trường như sau:
A. Chiến thuật Tiền Pháo (mưa pháo) với mục đích san bằng, hay nói khác đi là muốn tiêu diệt các Bộ Chỉ Huy đầu não của quân trú phòng đồng thời bịt câm các khẩu pháo và tạo Tâm Lý khiếp đảm cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà, để sau đó dùng số đông (biển người) đè bẹp đối phương. Nhưng kết quả, Cộng quân chỉ đạt được ¼ , không đúng như dự liệu:
Các Bộ Chỉ Huy đầu não: Sư Đoàn 5 Bộ Binh và Tiểu Khu Bình Long vẫn còn nguyên vẹn. Các chiến binh Việt Nam Cộng Hoà đã có nhiều kinh nghiệm để đương đầu với chiến thuật biển người của quân Cộng Sản, và hơn thế nữa, những pháo đài bay B.52 là khắc tinh của chiến thuật gọi là “nướng người” này. Cộng quân chỉ dập tắt được các khẩu pháo của Tiểu Đoàn 52 Pháo Binh Việt Nam Cộng Hoà mà thôi.
B. Nhị thức Bộ Binh và Chiến Xa
Đây là lần đầu tiên, tại chiến trường Vùng 3 ( thuộc lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà), mới thấy xuất hiện chiến xa địch, và cũng là lần đầu tiên, địch áp dụng “nhị thức Bộ Binh và Chiến Xa” trên chiến trường miền Nam. Sự thật Cộng quân chưa quen lối đánh “hợp đồng tác chiến”, hay nói khác đi “Bộ Binh chưa biết cách phải bảo vệ Chiến Xa như thế nào”? Cũng vì vậy mà khi lâm chiến, (bị trúng Pháo của Việt Nam Cộng Hoà), bộ binh địch chỉ biết tìm đường tẩu thoát tránh pháo, bỏ rời chiến xa xông xáo một mình, không ai bảo vệ, nên chiến xa rất dễ bị làm “MỒI” cho các xạ thủ M.72 của quân trấn thủ bắn hạ.
Cục diện từ đó bắt đầu được thay đổi, nhất là về phương diện “Tâm Lý”: Cái tâm lý tự cao, khinh thường và ý chí quyết san bằng An Lộc của các cấp cán binh Cộng Sản lúc ban đầu bỗng chốc bị đảo ngược giữa địch và ta. Các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà, từ chỗ hoang mang, mất bình tĩnh, đâm ra tự tin, bởi trong tay có được loại vũ khí khắc tinh M.72 diệt được chiến xa địch, lần hồi đi đến chổ tự tin, thích thú, khi được tổ chức thành tổ 3 chiến binh, xách M.72 đi lùng diệt tăng địch. Còn các cán binh Cộng Sản thì trở lại mất tinh thần khi thấy chiến xa của chúng bị bắn cháy. Yếu tố TÂM LÝ, thật sự rất quan trọng, là một nhân tố chính, trong lòng của binh sĩ, cho sự thành bại trên chiến trường.
Trong trường hợp này, yếu tố “TÂM LÝ ĐẢO NGƯỢC“, vào giờ phút sinh tử quyết liệt giữa đôi bên, không một binh gia nào có thể dự đoán trước là nó có thể xảy ra trên chiến trường một cách đột ngột như thế, kéo theo sau sự sụp đổ toàn diện của Quân Đoàn xâm lăng trong chiến dịch Nguyễn Huệ của quân đội Cộng Sản Bắc Việt.
12 . CÂU CHUYỆN SAU TRẬN ĐÁNH:
Dân chạy nạn cộng sản, luôn chạy về phiá VNCH. 















Sau đợt tấn công lần thứ nhì - trưa ngày 16 tháng 04 năm 1972, vì dân chúng không có hầm trú ẩn, sống lộ thiên hay dưới các mái hiên nhà, nhất là đồng bào Thượng phải tập trung ở sân ga xe lửa cũ bị trúng pháo thương vong rất nhiều nên các vị lãnh đạo tinh thần các Tôn giáo có quyết định táo bạo, cầm cờ trắng đi đầu hướng dẫn trên 10,000 đồng bào vượt khỏi thành phố đi về hướng Nam dọc theo Quốc lộ 13 hướng về Xã Xa Cam. Chính quyền Tỉnh bó tay trước quyết định của người dân chạy loạn.
Đoàn người vượt đến Ấp Tân Khai (12km Nam An Lộc ) thì bị Cộng quân chận lại để thanh lọc, đàn bà trẻ con, các cụ già cho tiếp tục đi, thanh niên đàn ông bị chặn lại - trong số này đa phần là các viên chức Xã ấp, nghĩa quân, địa phương quân của Tỉnh Bình Long theo gia đình chạy loạn. Đến ngày hôm sau Cộng quân bỏ quyết định này và chận đuổi tất cả dân chúng bắt trở về Tỉnh, khiến tăng thêm gánh nặng cho lực lượng phòng thủ về vấn đề lương thực, cứu thương cùng những việc khác.
Dân chúng bồng bế nhau chạy loạn dọc theo QL.13


















Một câu chuyện ngắn khác được trích trong quyển hồi ký của Trung Úy Lê Minh Hùng - Đại đội Trưởng Đại đội 2 Tiểu đoàn 3 thuộc Trung đoàn 8 Bộ Binh viết lại:
Dường như đã có 1 Tiểu Đoàn của Cộng quân, đã quá đà tấn kích, theo các chiến xa vừa bị bắn hạ!! Pháo của Cộng quân vẫn nhả đều trên trận địa, tưởng là vùng đất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, nhưng pháo lại rơi nhầm vào vị trí của Tiểu Đoàn địch quân, một quả đạn pháo rơi ngay vào Bộ Chỉ Huy của Tiểu Đoàn địch kể trên, gây tử thương cho viên Tiểu Đoàn Trưởng và tên Sĩ quan tiền sát pháo binh cùng cán binh mang máy truyền tin.. Một cán bộ khác vội vàng nhảy lên nắm lấy ống nói, gọi thẳng đơn vị pháo từ xa!! tên cán bộ này nói giọng miền Bắc “Đ.m!! bắn nhầm vào đơn vị quân ta rồi!!! ngưng pháo .. ngưng pháo!!”.. Bên kia đầu máy hỏi lại.. cho biết “mã số” của Tiền sát viên và mật số của đơn vị yêu cầu ngưng pháo?? Tên cán bộ này làm sao biết được mã số của Tiền sát viên và mật số của đơn vị, vì mấy nhân vật đó đã đi theo ông Hồ xuống âm ty rồi, ấp a ấp úng không trả lời được. Bên kia đơn vị pháo của Cộng quân tưởng là đã pháo trúng ngay vào đơn vị Việt Nam Cộng Hoà, và nghĩ rằng quân phòng thủ đã rà bắt được tần số của pháo địch (Cộng Sản Bắc Việt), cho nên mới gọi kêu ngưng pháo. Vì thế thay vì pháo bình thường, lại được chuyển thành pháo tập, bắn liên tiếp nhiều tràng, ngay trên đầu các con cháu ông Hồ, sau nửa giờ pháo, dọn sạch hết cả Tiểu Đoàn Địch kể trên.
(1) Nhật ký hành quân Quân Đoàn 3/Quân Khu III ghi về trận chiến An Lộc
(2) Trận Chiến Trong Mùa Phục Sinh 1972, Tác Giả Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, do Trung Tâm Quân Sử Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ phát hành năm 1980.
(3) Lời tường thuật của Chuẩn Tướng Mạch Văn Trường, cựu Đại Tá Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 8 thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh (1972), nguyên Tư Lệnh Sư Đoàn 21 Bộ Binh Việt Nam Cộng Hoà (1975).
(4) Hồi ký “Chặng đường 10,000 ngày”, Tác Giả Thượng Tướng Cộng Sản Hoàng Cầm (trang 280 - 281) phát hành năm 2001.
(Còn tiếp)

Monday, July 24, 2017

20170723 An Lộc Chiến Sử 1972-Phần 12

20170723 An Lộc Chiến Sử 1972-Phần 12
Hổ Xám Vào An Lộc.
[02] Liên đoàn 81 Biệt cách dù - 2 tháng tử thủ An Lộc (Đổ Đức Thịnh)
[01] 93 ngày đêm tử thủ An lộc - Không rõ Tác Giả
Tống lê chân, tiền đồn quá xa - Trần Đỗ Cẩm
https://www.youtube.com/watch?v=iYs3t60w5ag
http://www.txdevildog.com/map-vietnam-war/
8. TRẬN TẤN CÔNG LẦN THỨ HAI (Ngày 15 Tháng 04 năm 1972)
MẶT TRẬN PHÍA ĐÔNG AN LỘC:
Kiểm điểm lại tình hình lúc khởi phát cuộc tấn công của địch quân vào mặt phía Bắc thành phố An Lộc, Cộng quân xua toàn bộ Công Trường 5, cộng thêm 1 Trung Đoàn của Công Trường Bình Long định làm cỏ An Lộc. Cộng quân nghĩ rằng lực lượng phòng thủ chỉ có 1 Tiểu Đoàn Địa Phương Quân (nhiều lắm là 400 tay súng) của Tiểu khu Bình Long trấn thủ thì không thể nào đương cự và cản nổi sức tấn công mãnh liệt của đoàn 12,000 quân bộ chiến có cả gần 100 chiến xa yểm trợ.
Nhưng Cộng quân không ngờ khi xáp trận mới vỡ lẽ ra đã chạm trán với một lực lượng “chính quy” (Trung Đoàn 8 thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh), hùng mạnh hơn nhiều so với các lực lượng của Tiểu Khu Bình Long như “bản điều nghiên trận liệt”. Trung Đoàn 8 thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh, với 2,500 tay súng, trong tay lại có loại vũ khí bắn cháy chiến xa, với các xạ thủ đầy nhiệt huyết gan lì. Viên Tư Lệnh Công Trường 5 Cộng Sản Bắc Việt, khi được báo cáo từ cánh quân tiến chiếm Đồi Đồng Long, và mất liên lạc với đơn vị 15 chiến xa chạy lọt vào thành phố, thì mới nhận biết có gì “bất trắc” cho các đơn vị mình, ngoài dự định không giống như kế hoạch đã thiết kế, nên tâm tư bị giao động, quyết định không dứt khoát, khi thì cho lệnh lui quân, khi thì cho dừng, lúc lại xua quân đánh ván bài liều.
Tỉnh lỵ An Lộc sau cơn mưa phi pháo của VC.











Suốt đêm 14 rạng ngày 15 tháng 04 năm 1972 Cộng quân gia tăng pháo kích vào vòng đai phía Bắc, ước lượng trên 8,000 đạn pháo đủ loại; và sáng sớm cùng ngày, sau khi chỉnh đốn lại hàng ngũ, cộng quân tung quân bộ chiến có chiến xa yểm trợ đồng loạt 3 mặt tấn công. Cánh trái từ Đồi Đồng Long đánh xuống. Chính diện hướng Bắc có viên Tư lệnh Công trường 5 trực tiếp chỉ huy trực diện tấn công vào Trung Đoàn 8 Bộ binh VNCH. Cánh Phải do một đơn vị cấp Trung đoàn của công trường Bình Long tấn công vào tuyến phòng thủ của Liên Đoàn 3 Biệt động quân VNCH. Cuộc quần thảo giữa đôi bên diễn ra gần suốt ngày, cho đến chiều tối, tiếng súng mới thưa dần. Kết quả, toàn thể lực lượng tấn công bị đánh bật ra ngoài, Cộng quân để lại chiến trường thêm vài trăm xác chết và hàng chục chiến xa T.54 bị các chiến binh Trung Đoàn 8/ SĐ 5 BB và Biệt Động Quân bắn hạ.
Liên Đoàn 3 Biệt Động Quân là lực lượng trừ bị rất thiện chiến của Quân Khu III, từ Tỉnh Tây Ninh, được trực thăng vận vào An Lộc ngày 07 tháng 04 năm 1972, với 3 Tiểu Đoàn 31, 36 và 52. Quân số tham chiến được 1,500 chiến sĩ các cấp, do Trung Tá Nguyễn Văn Biết chỉ huy. Liên Đoàn này đã từng quần thảo với Công Trường 7 Cộng Sản Bắc Việt trên chiến trường ngoại biên trong trận” Đam Be” năm 1971.
Ngay ngày đầu tiên, khi mới vừa đặt chân đến An Lộc, Liên Đoàn 3 Biệt Động Quân được Bộ Chỉ Huy Sư Đoàn 5 Bộ Binh chỉ định dàn quân trấn giữ một tuyến phòng thủ trải dài gần 4 cây số, từ suốt mặt phía Bắc, đến giáp mặt phía Đông, chỉ với 2 Tiểu Đoàn 31 và 52. Còn Tiểu Đoàn 36 Biệt Động Quân, được lệnh phải tổ chức tuyến phục kích ngăn chận địch cách Tỉnh lỵ 1 cây số về phía Đông, dọc theo con lộ từ xã Quản Lợi (Phi Trường Quản Lợi), dẫn vào Thị Xã An Lộc.










Tiểu Đoàn 36 Biệt Động Quân Việt Nam Cộng Hoà, do Thiếu Tá Tống Viết Lạc chỉ huy, phải đương đầu với 2 Trung Đoàn quân địch có chiến xa trợ chiến, đã anh dũng đẩy lui nhiều đợt tấn kích của địch quân, cuối cùng cũng bị địch chia cắt làm đôi: Một nửa bị đánh dạt ra tận chân Đồi Gió. Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn và lực lượng còn lại bị đẩy lùi trở lại tuyến phòng thủ phía Đông của Liên Đoàn… Thiệt hại khá trầm trọng. Xin mời Quý Đọc Giả đọc một đoạn trong tập hồi ký của Đại Úy Đồng Kim Quan, Đại Đội Trưởng Đại Đội 4 Thuộc Tiểu Đoàn 36 Biệt Động Quân, là một nhân chứng sống, tường thuật lại như sau :
 10g00 sáng hôm sau, ngày 07 tháng 04, Liên Đoàn 3 Biệt Động Quân từ Tây Ninh đến An Lộc bằng trực thăng HU1B.
12g00, Tiểu Đoàn 36 di chuyển về hướng phi trường Quản Lợi, ra khỏi phía Đông An Lộc 1 cây số, tụi tôi chạm địch. Theo tin tình báo, lực lượng quân Bắc Việt là Trung Đoàn 272 Công Trường 9. Tiểu Đoàn 36 nhận được lệnh giữ con đường này, và án ngữ đường vào An Lộc.










Mối lo ngại chính bây giờ là dân chúng, sinh mạng họ không cho phép Pháo, Phi Pháo yểm trợ tối đa. Bọn Việt Cộng chắc rõ nhược điểm này của chúng ta, nên chúng khai thác triệt để. Mắt tôi dại hẳn, khi thấy những người dân liều lĩnh chạy ra khỏi vòng chiến, bị Việt Cộng bắn ngã sấp mặt về trước.
Thiếu Tá Tống Viết Lạc, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 36, tức tối:
- Quân dã man, chúng nó lấy dân làm “MỘC” để đỡ đạn mình đây mà !!
Gương mặt Ông cau lại, chiến đấu bên cạnh Ông nhiều, tôi biết Ông sắp sửa có quyết định. Mỗi cấp chỉ huy đều có một lối quyết định riêng. Thiếu Tá Lạc luôn luôn có quyết định đúng lúc. Ông quay lại người hiệu thính viên cầm máy:
- Gọi “Gà cồ” bảo tụi nó “gáy” đi.
Mặc dù biết trước, tôi vẫn sững người trước quyết định đột ngột này, vì hàng ngàn dân còn đang kẹt lại trong đó. Tôi ấp úng:
- Thưa Thiếu Tá!
Giọng nói Thiếu Tá Lạc lại vang lên thật bình thản.
- Gọi Pháo Binh, nhưng dặn chỉ bắn” đạn khói” mà thôi.
Tôi chợt hiểu, biết địch rất sợ pháo, Ông cho Pháo Binh bắn đạn khói, lợi dụng cơ hội địch trốn pháo, dân sẽ thoát ra… Đã có tiếng “Depart” rít lên nghe rõ mồn một. Vài phút đồng hồ sau, chiến trường nghiêng ngửa rõ rệt.
Dân chúng tại Quản Lợi đã chạy được ra gần hết; chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ ở giai đoạn đầu “Giải thoát cư dân”. 
***Điều tiết lộ nầy cho thấy những gì lũ chồn hôi giặc hồ đổ tội cho việc VNCH giết dân và chôn tại "ngôi mộ tập thể 3000 dân" tại An Lộc là gian dối. Củng từ dử kiện nầy cho thấy chỉ có lính Việt Nam Cộng Hoà miền Nam là quyết tâm "Bảo Quốc An Dân" mà thôi***
Án ngữ đường vào An Lộc của Việt Cộng, là giai đoạn sau của Tiểu Đoàn 36, trong những ngày kế tiếp: 8, 9, 10, 11, 12, 13 và 14 tháng 04. Quản Lợi vẫn nguyên vẹn, mặc dù 24/24 giờ, đều đụng địch. Hình như tử thần đang lảng vảng đâu đây?
Ngày N+1, sau 5 ngày thất bại, Việt Cộng nhất quyết nhổ cái gai Tiểu Đoàn 36 bằng chiến thuật biển người, đánh vào 3 mặt Bắc, Đông và Tây, áp lực rất nặng, phòng tuyến hai bên chỉ cách nhau 30 thước. Đợt tấn công đầu, chúng nó lao vào như những con thú điên, được chích thêm thuốc kích thích.
***Lũ chồn hôi giặc hồ đã dùng thuốc kích thích "Hùng Binh" của rợ hán vào lính VC như chúng đã dùng tại trận chiến Charlie***
Những ổ đại liên, những khẩu M.16 “tự động” ở tuyến đầu làm việc rất đắc lực, làm chúng không tiến lên được. Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng lầu bầu:
- Đánh nhau với lũ điên này bực cả mình, chắc chúng nó “điếc” cả rồi… đâu có sợ súng?
Áp lực địch trước mặt vẫn còn nặng, tôi đưa ý kiến với Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng xin điều chỉnh cho Pháo Binh bắn yểm trợ cách quân Bạn 30 thước.
Đây là một mạo hiểm lớn nhất của tôi trong gần 10 tuổi lính…Trợt một ly ông cụ là…cõng rắn cắn gà nhà! Tim tôi bóp lại, khi nghĩ đến điều đó… Thiếu Tá Lạc ưng thuận sau một phút nghĩ ngợi… Tôi mím chặt môi, nâng máy truyền tin vô tuyến lên điều chỉnh… Ầm… Ầm… Ầm…
Xác địch bị hất tung lên ngang tầm mắt, tôi ngồi bệt xuống đất, những giọt mồ hôi hai bên trán, nhỏ xuống thoải mái .
Tiếng Thiếu Tá Lạc loáng thoáng:
- Đẹp lắm… đẹp lắm...
Sau hơn 10 tràng pháo nổ, bên kia tuyến của địch quân bổng nhiên ngừng bắn, cái im lặng thật là ngột ngạt… Năm, rồi mười phút trôi qua mau chóng, từ từ chúng tôi nghe thấy tiếng động cơ ì ầm đang tiến dần về huớng chúng tôi. Rồi lần lần hiện ra những chiến xa của địch, tất cả các chiến sĩ Biệt Động Quân đều chuẩn bị các khẩu M.72, yên lặng nằm chờ phục bên đường, tinh thần không nao núng, mà trái lại còn cảm thấy thích thú khi nhìn thấy chiến xa địch tiến gần.. 50 thước. .40 thước… rồi 30 thước… Các khẩu M.72 thi nhau nổ, các cụm khói đen bốc ra từ chiếc T.54 dẫn đầu. Bị cú bất ngờ, 2 chiếc dẫn đầu bị bắn cháy, còn lại 8 chiếc sau quay đầu bỏ chạy, không dám bắn trả, dù rằng một quả. Bên cạnh chiến xa, không thấy có bộ binh tùng thiết. Chính nhờ điểm này mà chúng tôi mới biết được rằng bộ binh và thiết kỵ của quân Cộng Sản Bắc Việt không được phối hợp để yểm trợ cho nhau. Thua keo này bày keo khác.. Nửa giờ sau, chiến xa lại dàn hàng ngang, theo sau lố nhố bộ binh, tiếng súng lại nổ, M.72 được bắn ra hằng loạt, quân địch đông như kiến.T.54 thi nhau cháy, tạo ra một cảnh tượng hỗn loạn, đánh giáp lá cà giữa Tiểu Đoàn 36 Biệt Động Quân và khoảng 2 Trung Đoàn quân Cộng Sản Bắc Việt, trong đó theo lời của một tù binh địch khai báo, có cả Trung Đoàn 272 của Công Trường 9 tham dự trong trận đánh này.










Cùng thời điểm, đêm 15 rạng 16 tháng 04, Cộng quân tiếp tục tràn ngập Tiểu Đoàn 36 Biệt Động Quân Việt Nam Cộng Hoà, một số chiến sĩ lui về được đến tuyến phòng thủ chánh của Liên Đoàn 3 Biệt Động Quân, đang bố trí trên vòng đai phòng thủ Tỉnh lỵ, một số khác bị địch đánh bạt ra tận chân đồi 169 ( khoảng 4 cây số Đông Bắc An Lộc). Cho đến buổi chiều ngày 16 tháng 04, họ gặp được Biệt Cách Dù dưới chân đồi 169, 47 chiến sĩ thuộc Tiểu Đoàn 36 Biệt Động Quân này được tháp tùng với Biệt Cách Dù, trở về nhập lại với Tiểu Đoàn 36 đang trên tuyến phòng thủ, cùng với Liên Đoàn 3 Biệt Động Quân trên tuyến phía Đông thành phố…”
Trong suốt đêm 14 rạng 15 tháng 04 năm 1972, Cộng quân gia tăng mưa pháo vào các tuyến phòng thủ (phía Bắc và phía Đông), nhiều nhất là vào vị trí của Tiểu Đoàn 52 Pháo Binh Việt Nam Cộng Hoà, ước tính trên 4,000 quả đạn pháo đủ loại. Sau khi dứt pháo, bộ binh và chiến xa địch lại ồ ạt tấn công.
An Lộc sau cơn mưa pháo.
Dân chúng làm sao có thể sống sót sau những cơn mưa pháo như thế? Ai đã bắn phi pháo để giết dân?










Lúc bấy giờ, cả 3 Tiểu Đoàn của Trung Đoàn 8 Bộ Binh đã có mặt trên tuyến đầu chiến đấu, chống trả mãnh liệt, chiến xa địch lại thi đua nhau bị bắn cháy, hằng trăm cán binh Cộng quân bị bắn hạ, khiến mũi dùi tấn công mặt phía Bắc bị khựng lại thêm một lần nữa, mặc dù bộ binh quân Cộng Sản lấn chiếm được thêm một phần diện địa phía Bắc Thành Phố.
Về mặt phía Đông, sau khi đẩy lui được Tiểu Đoàn 36 Biệt Động Quân, cả 2 Trung Đoàn của Công Trường Bình Long và Công Trường 9 Cộng Sản Bắc Việt, có 1 Đại Đội chiến xa T.54 trợ chiến, tiếp tục tấn chiếm vào tuyến phòng thủ của Liên Đoàn 3 Biệt Động Quân, buộc Liên Đoàn 3 phải lùi lại tuyến phòng thủ thứ hai.
Trận chiến được kéo dài đến chiều tối, bộ binh Cộng Sản lấn chiếm thêm một phần diện địa phía Đông. Nhưng chúng phải trả một giá rất đắt, trên 2 Tiểu Đoàn Bộ Binh địch bị loại ra khỏi vòng chiến, nhiều chiến xa T.54 và PT.76 bị bắn cháy (xem sơ đồ số 7).
http://bachvietnhan.blogspot.com/2017/07/20170723-loc-chien-su-1972-phan-13.html     
(Còn tiếp)