Tuesday, June 20, 2017

20170505 Bản Đồ Cổ Lảnh Hải Việt Nam.

20170505 Bản Đồ Cổ Lảnh Hải Việt Nam Chưa Bao Giờ Thuộc Rợ Hán.

Bắc Kinh nói với Hà Nội: Biển đảo của Trung Quốc ‘từ ngàn xưa’

Rợ hán chưa bao giờ là chủ nhân của vùng biển Nam Hoa Nam vì nó là Biển Đông của Việt Nam vì địa gìới của Việt Nam cổ bao gồm cả hai tỉnh Lưởng Quảng là Quảng Đông-Quangzhou và Quảng Tây-Quangxi. Ngay cả đảo Hải Nam dưói thế kỷ thứ 15 củng không thuộc quyền cai quản của rơ hán.
Đó là một khẳng định không thể chối cải qua những bản đồ cổ sử dưới đây của các sử gia hàng hải thế giới. Mới đây Philippine đã đưa ra những bản đồ tài liệu cổ sử của Philippine cho thấy Rợ hán chưa bao giờ là chủ vùng Biển Tây của nước Philippine. Như thế thì làm sao có thể là chủ của hai quần đảo Hoàng Sa và Trưòng Sa. Tất cả chỉ một trò cướp ngày qua sức mạnh. Chính vì thế mà Toà Án của International Court of Justice Hague đã công bố phản biện về tuyên bố chủ quyền trên 90% biển Đông tức nhũng đường gạch 9 đoạn cùa rợ hán. Điều nầy đã làm cho rợ hán phẩn nộ và tìm mọi cách giử cho bằng được Biển Đông bao gồm cả việc gắn những dàn phi đạn, dàn radar cùng những phi cơ trên những vùng đảo đã chiếm đoạt "bất hợp pháp-illegitimate". Với hai quần đảo nầy chỉ có Việt Nam Cộng Hoà là một chính thể thực thụ có chủ quyền trên hai đảo nầy. Đây là điều khiến cho rợ hán tìm mọi cách chiếm lỉnh Việt Nam bằng mọi giá qua bàn tay bẩn thiủ, nhớp nhúa của lũ chồn hôi giặc hồ cộng sản việt nam. Đó là lý do mà rợ hán đang mở ra "trận chiến sinh hoá-chemical wafare" ngay trên đất nước Việt Nam qua những đầu tư khai thác Bauxite tại Cao Nguyên Trung Phần Việt Nam, Formosa tại Vủng Áng, Lee&Man tại Hậu Giang. Đây chỉ là một trong những hằng ngàn chương trình của một cuộc chiến sinh hoá trên đất Việt. Người dân Việt là một con ếch đang bị luộc trong một nồi nước đun sôi với những ngọn lửa nhỏ riu riu cho đến khi con ếch Việt Nam cảm thấy nước nóng thì thịt, xương đã bị rã riệu ra và chết mà đôi mắt vẩn mỏ trừng.
Hague tribunal rules against Beijing's South China Sea claims
May 17, 2017
Đề cứu vản tình hình rợ hán tìm mọi cách lôi kéo tất cả mọi quốc gia trong vùng Đông Nam Á-Southeast Asia phải chấp nhận sự hiện diện của rợ hán trên hai quần đảo nầy qua hệ thống kinh tế, hệ thống đường tơ lụa kinh tế và ngay cả quân sự nếu cần.
China, ASEAN agree on framework for South China Sea code of conduct
Business Insider UK18 May 2017
The South China Sea Dispute: Philippine Sovereign Rights and Jurisdiction in the West Philippine Sea - Murillo Velarde Map



































































































































































































































































Trung Quốc lại kéo giàn khoan Hải Dương-981 xuống biển Đông
Tháng Sáu 20, 2017 by HoangSa.Net
Giàn khoan Hải Dương-981 đang hoạt động phi pháp tại khu vực ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ mà Việt Nam và Trung Quốc đang tiến hành đàm phán phân định.
Giàn khoan Hải Dương-981 của Trung Quốc trong lần hạ đặt trái phép vào tháng 5.2014 /// Độc Lập
Giàn khoan Hải Dương-981 của Trung Quốc trong lần hạ đặt trái phép vào tháng 5.2014Độc Lập
Cục Hải sự Trung Quốc ngày 16.6 phát thông báo cho hay giàn khoan Hải Dương-981 (Haiyang Shiyou-981) của nước này sẽ tác nghiệp tại giếng Lăng Thủy 25-4-1 ở Biển Đông từ ngày 16.6.2017 đến ngày 15.9.2017.
Vị trí hoạt động của Hải Dương-981 có tọa độ 17°09′07″.5 vĩ Bắc và 110°02′09″.7 kinh Đông, cách đảo Hải Nam 74 hải lý về phía nam. Đây là khu vực ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ mà Việt Nam và Trung Quốc đang tiến hành đàm phán phân định.
Thông báo trên website của Cục Hải sự Trung Quốc còn ngang nhiên yêu cầu tàu thuyền qua lại khu vực giữ khoảng cách an toàn 2 km với giàn khoan này.
Trung Quốc lại kéo giàn khoan Hải Dương-981 xuống Biển Đông - ảnh 1
Tọa độ tác nghiệp của Hải Dương 981, theo Google Maps Google Maps
Đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc đưa giàn khoan đến khu vực chưa phân định ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ. Vào tháng 4.2016, Trung Quốc từng triển khai giàn khoan Hải Dương-981 đến vị trí nằm gần tọa độ nói trên.
Khi đó, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã tuyên bố: “Việt Nam kiên quyết phản đối và yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ kế hoạch khoan giếng và rút ngay giàn khoan Hải Dương-981 ra khỏi khu vực này, không có thêm các hành động đơn phương làm phức tạp thêm tình hình và có những đóng góp thiết thực cho hòa bình, ổn định ở Biển Đông”. Cùng lúc, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội để trao công hàm phản đối.
Hải Dương-981 cũng chính là giàn khoan mà Trung Quốc từng hạ đặt trái phép trong vùng biển Việt Nam hồi tháng 5.2014. Trước sự phản đối kiên trì từ phía Việt Nam, Trung Quốc đã buộc phải rút giàn khoan này sau hơn 2 tháng.

Công Chính.

Sunday, June 11, 2017

20170611 Delta Đinh Đó Vào Thung Lủng Ashau.

20170611 Delta Đinh Đó Vào Thung Lủng Ashau.

Phụ chú:
Tài liệu nầy được thực hiện lại với phần không ảnh để cho những thế hệ sau có thể thấy được những trang quân sử hào hùng của những người lính miền Nam Việt Nam Cộng Hoà đã dấn thân với tinh thần "Bảo Quốc An Dân" như thế nào!

Anh Về Từ Thung Lũng Tử Thần Ashau .

Đinh Văn Tiến Hùng.
(Kỷ niệm Ngày Quân Lực VNCH 19/6, để ghi nhớ công lao và tinh thần hy sinh cao cả của các Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, chúng tôi xin giới thiệu bài viết dưới đây trích trong Nguyệt San Bốn Phương/Lực Lượng Đặc Biệt năm 1969)
Dáng người nhỏ, da đen sạm, 25 tuổi, độc thân, sinh tại Hà Tây, Quảng Ngãi, thuộc bộ lạc Hả, 8 tuổi lính, từ Bộ Binh qua Biệt Kích rồi Thám Kích Tiền Phong. Đó là những nét đầu tiên tôi ghi nhận nơi Đinh Đó, người toán phó Thám Kích/Lực Lực Đặc Biệt, bị Cộng quân giam giữ suốt 45 ngày nhưng đã can đảm thoát vùng tử địa và hướng dẫn oanh kích sào huyệt Cộng quân gây tổn thất nặng nề cho địch.
Trong không khí yên lặng buổi ban mai đẹp trời, nơi chiếc ghế băng ngoài sân TTHQ/Delta, tôi được Đinh Đó kể lại quãng thời gian 45 ngày chung sống với Cộng quân trong thung lũng tử thần Ashau.

Cuộc đồi thoại không mang tính cách phỏng vấn, mà là một buổi trao đổi tâm tình cởi mở.
* Nhảy vào vùng tử địa.
Ashau nằm cách biên giới Lào Việt không đầy 10 cây số và cách thị trấn Huế trên 40 cây số về phía Tây.
Với địa thế núi rừng hiểm trở, mây mù bao phủ quanh năm, tiện đường chuyển vận quân và vũ khí của Cộng quân. Qua nhiều năm CSBV dùng nơi đây làm sào huyệt xuất phát những trận đánh phá nhiều tỉnh thuộc Vùng I Chiến Thuật, nơi Cộng quân cho là bất khả xâm phạm với địa thế lòng chảo, một tiền đồn và một phi trường bỏ hoang còn ghi dấu lại. Nhưng đối với các chiến sĩ Lực Lượng Đặc Biệt và BKQ thì danh từ ‘vùng tử địa’ hay ‘bất khả xâm’ cũng bị xoá bỏ. Chính nơi thung lũng tử thần này, tháng 3/68, các chiến sĩ Tiểu Đoàn 91 Biệt Kích Dù đã phục kích phá tan đoàn xe Cộng quân gồm 8 chiếc chuyển vũ khí lương thực xâm nhập miền Nam. Đến nay trong khuôn khổ hành quân Delta vẫn còn nối tiếp, các toán Delta và Thám Kích Tiền Phong luôn được tung vào hoạt động trong vùng rừng núi tử thần này.
Trưa ngày 2/4/69, một toán Thám Kích Tiền Phong gồm: Toán Trưởng Nguyễn văn Son, Toán Phó Đinh Đó và hai toán viên Lê Văn Bang cùng Đinh Đức, được trực thăng thả bằng thang giây xuống hoạt động tại vùng thung lũng Ashau. Bốn chiến sĩ được trang bị súng AK, y phục kaki, đi dép râu, đầu trần giống như Cộng quân. Buổi trưa bầu trời quang đãng không có những lớp mây mù giăng phủ như thường ngày, nhưng khí rừng vẫn xông lên hơi lạnh ẩm ướt. Đứng dưới hố bom,Toán trưởng mở bàn đồ để xác nhận lại vị trí và ra lệnh cả toán gióng hướng Bắc 32 độ. Núi rừng âm u, tàn cây che kín chỉ để lọt xuống những khoảng nắng nhỏ, im lặng đến nỗi nghe rõ từng tiếng chim gõ mõ từ xa vọng lại và cả tiếng chân mình khua động lá rừng cùng hơi thở đồng đội. Ở đây núi đồi không cao lắm, chỉ dưới ngàn thước, nhưng đường đi chênh vênh dốc và vướng mắc nhiều rễ cây rất khó di chuyển. Mồ hôi đã thấm lưng áo, nhỏ giọt từ trán xuống, bốn người dừng nghỉ. Rừng chiều xuống, những đám mây giăng trên đầu và sương rừng bắt đầu rơi lạnh. Son ra hiệu cho các bạn tiêp tục lên đường để tìm một vị trí an toàn nghỉ đêm. Màn đêm chụp xuống thật mau, xoá nhoà cảnh vật chung quanh. Bốn người dò dẫm đi gần nhau, vì chỉ một khúc quanh, một hốc núi, một gốc cây là lạc nhau. Son đứng lại và cả toán dừng theo. – ‘Đêm nay nghỉ tạm trong hốc núi này!’.
Son ghé tai nói với Đinh Đó, anh gật đầu đồng ý và cả toán dừng theo.
Đêm rừng huyền bí lạ. Bốn bề yên lặng nghe rõ tiếng côn trùng rên rỉ dưới cỏ, sương rơi trên lá. Những con đom đóm rừng bay vật vờ ma quái. Tiếng vỗ cánh của con chim say ngủ. Khí lạnh từ trong lòng đất và hang đá toát ra khiến mọi người rùng mình vội kéo tấm áo lạnh khoác vào người. Đêm đầu tiên dựa vào nhau mà ngủ cho ấm và để dễ liên lạc. Một người ôm súng canh chừng cho ba người ngủ. Cứ thế thay phiên nhau tới khi những tia nắng đầu tiên lọt qua khe đá dội xuống. Cả bọn tiếp tục lên đường. Cứ ngày đi đêm nghỉ băng qua nhiều đồi núi. Tới ngày thứ ba, cả toán đang đi bỗng trời xám dần, rừng cây lay động mạnh. Những cơn gíó ào ào xoáy lốc giật lá cây trút xuống, những tia chớp loé lên kèm theo tiếng nổ vang động núi rừng. Cơn mưa đổ như trút nước. Bốn người nép mình vào hốc đá vẫn không tránh khỏi ướt sũng. Trận mưa dai dẳng kéo dài suốt đêm. Một đêm giấc ngủ chập chờn với những tiếng động ầm ầm của đất trời và núi rừng.
Choke Points
*Hai lần thoát chết trong gang tấc.
Sáng ngày 5/4/69, trận mưa đêm dứt hẳn, nhưng lá cây còn ướt sũng, thỉnh thoảng rùng mình trút nước dưới những cơn gíó ào ào. Một dòng suối róc rách chảy đâu đây, cả toán tiếp tục lên đường. Đổ đồi thật vất vả, ướt và trơn tượt, phải níu vào rễ cây mà đi xuống. Đó dừng lại, chú ý đám cỏ thấp nghiêng rạp hai bên. Anh giơ tay chỉ một nhánh cây non mới bị bẻ gẫy. Dấu người vừa đi qua gần đây, anh nhìn khả nghi lùm cây phía trước, đưa mắt ra hiệu đồng bạn thận trọng. Bỗng một tràng AK từ trên đồi dội xuống, Đó lăn mình vào hốc cây, ria một băng đáp trả. Rồi từng loạt đạn từ bốn phía thi nhau nổ giòn. Địch hình như phát giác được quân số phía toán. Tiếng đạn rít lên từng hồi, tiếng hô xung phong bắt sống, phá tan bầu khí yên tĩnh ban mai núi rừng. Bốn tay súng can đảm chống trả, nhưng không thể cầm chân địch từ bốn phía tràn lên. Vài tên gục ngã, tiếng rên bi thảm.Tíếng súng dưới chân đồi thưa dần, chứng tỏ địch đã cận kề. Phải mở một đường máu liều chết để thoát ra ngoài. Son ra hiệu dồn hoả lực về phía trước để cầm chân địch. Bốn khẩu AK nổ giòn. Cả toán lăn nhanh xuống đồi như những con sóc rừng. Từng loạt đạn vút theo. Hai tiếng hét phía sau: Bang và Đức trúng đạn chúi xuống, một loạt đạn bồi theo. Toán Trưởng Son và Toán Phó Đinh Đó biết là hai toán viên đã bị hạ, nhưng không sao tiếp cứu nổi, vì những loạt đạn vẫn nối tiếp đuổi theo với tiếng hò hét phía sau. Son và Đỏ thoát xuống chân đồi, lẩn vào khu rừng kế cận. Tiếng súng xa dần…
Nắng lên cao, nhưng hai người vẫn không dám dừng chân nghỉ, vì biết địch còn bám sát phía sau.
Gói cơm chiều hôm trước còn dở hai người chia nhau vừa đi vừa ăn. Đỏ hỏi Son:
– Bây giờ tính sao?
– Chúng ta đã mất hai, còn hai lạc hướng không thể nào tiếp tục như kế hoặch đã định trước.
Máy truyền tin mất, phải tìm một vị trí dựng ‘pano’ báo hiệu phi cơ đến tiếp cứu.
Đó chỉ ngọn núi phía trước, hai người trực chỉ. Phải lên tới dỉnh núi trước khi trời tối mới hy vọng.
Ngọn núi trông xa sườn thoai thoải, nhưng tới gần dốc đứng, lên thật vất vả, vô ý một chút là trượt chân té xuống vực. Gần 5 giờ hai người mới lên tới đỉnh. Sương mù xuống lạnh, giăng giăng trên đỉnh che khuất ánh nắng chiều. Cố lắng nghe tiếng phi cơ từ xa vọng lại, nhưng im vắng bao phủ triền miên núi rừng. Hai người tháo ba lô lấy thức ăn. Gói cơm lạnh ngắt, mùi cá hộp tanh nồng nhưng cố nuốt. Thèm một ngụm cà phê, một điếu thuốc biết chừng nào! Nhưng giữa cảnh núi rừng này, tìm đâu ra. Son giơ ‘bi đông’ nước lên uống một ngụm, dòng nước chưa kịp trôi xuống cổ họng thì anh bị một viên đạn bắn trúng đầu gục xuống. Nhanh như cắt, Đó chụp lấy khẩu AK ria một loạt về phía tên Cộng quân vùa từ dưới bò lên. Tên địch chới với lăn xuống phía dưới. Đỏ vội giựt khẩu AK trên đùi Son rồi biến mất. Anh không kịp mang ba lô theo và biến vào sương chiều đang vây phủ núi rừng. Có tiếng nói lao xao phía trên. Anh nép mình vào hốc đá và thoáng nghĩ “đây là lần thứ hai mình phải bỏ đồng đội ở lại. Thế là mất ba, chỉ còn một mình, chắc khó thoát. Nhưng dù sao cũng phải cố gắng ra khỏi vùng này ngay trong đêm nay”.
Đỏ lần mò trong bóng đêm. Một hòn đá lăn dưới chân, một con đom đóm đêm cũng đủ làm anh giật mình. Thật là một đêm kinh hoàng nhất trong đời quân ngũ. Anh đã từng xông pha nguy hiểm nhiều lần, nhưng chưa bao giờ anh phải chiến đấu đơn độc như lần này, nói đúng hơn là anh phải tự bảo vệ cho mình.
Khi tiếng chim rừng hót vang anh mới biết trời đã sáng. Anh nhớ bao đạn đã tuột mất và khẩu AK đã bắn hết viên đạn cuối cùng.Thật là vô dụng mang theo thêm nặng, anh tìm một hốc đa vùi xuống và lấp lá cây lên. Giờ thì nhẹ nhõm, nhưng mạng sống đành trao cho số mệnh. Lúc này có thể gặp bất cứ ai bạn hay thù.
Người toán phó Thám Kích cứ lầm lũi đi theo bóng mặt trời lên. Người mệt lả, bụng đói vì hết lương thực, mắt mờ đi, tay chân bủn rủn….
*45 ngày sống với Cộng quân.
Buổi trưa, Đỏ dừng lại đang lấy tay vục nuớc uống từ một dòng suối chảy qua khe đá, bỗng có tiếng quát lớn phía sau :
-Giơ tay lên!
Như một cái máy, anh quay lại từ từ đứng lên giơ tay cao. Lúc này không còn thoát được nữa. Hai người mặc kaki vàng cầm súng AK từ sau hốc đá nhảy vọt ra. Chúng lục soát người anh thấy không tìm được gì quan trọng, liền bắt anh cởi bỏ quần áo, chỉ cho mặc chiếc quần cụt và dùng giây trói tay quặt về phía sau.
Không đầy một phút sau, một tóan chừng 20 tên kéo đến. Tất cả đều ăn mặc và trang bị giống như hai tên trước. Tên mang khẩu Colt Trung Cộng- chắc là cấp chỉ huy- lên tiếng hỏi:
-Bắt được có một tên hay sao?
-Vâng chỉ có một tên thưa đồng chí! Tên kia đã bị bắn chết trên núi, chỉ còn tên này trốn thoát.
Nghe tên kia trả lời, Đỏ biết là chúng đã cho một Trung đội theo sát Son và anh trong mấy ngày nay. Tên chỉ huy hỏi anh:
-Mày là lính Biệt Kích Mỹ?
-Không, tôi là Biệt kích Việt Nam.
-Súng đạn đâu?
-Tôi đánh mất tất cả.
-Tên mày và chức vụ?
-Đinh Đó, toán phó Thám Kích.
Hỏi mấy câu vắn tắt rồi hắn hất hàm ra lệnh:
-Thôi giải hắn đi !
Toán người do tên chỉ huy hướng dẫn đi trước và Đinh Đó được bốn tên áp giải theo sau. Đoàn người theo đường mòn mà đi, hình như chúng đã thông thuộc với những lối đi quanh co này. Trưa hôm đó tới một căn nhà dùng làm trạm giao liên. Đây không có người ở, chỉ dùng làm chỗ dừng chân nghỉ ngơi. Cả bọn ăn cơm và một tên mang đến cho Đó một chến cơm với ít muối. Ăn xong chúng ngồi nói chuyện một lúc rồi tiếp tục lên đường. Khi trời vừa tối tới trạm giao liên thứ hai. Trạm này có chừng một trung đội đang đóng giữ. Sau khi trao đổi vài câu cùng trưởng trạm, chúng nghỉ đêm tại đây… Cứ như thế, tiếp tục ngày đi đêm nghỉ và tiến về hướng đông. Dọc đường anh để ý cứ hai trạm bỏ trống tới một trạm có người, mỗi trạm cách nhau từ 2 tới 3 cây số. Anh được biết trong câu chuyện chúng trao đổi: Đơn vị này thuộc Tiểu Đoàn 50 CSBV và chúng đang áp giải anh về Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn.
Qua ngày thứ ba, anh dược lãnh mỗi ngày nửa lon gạo và một gói muối nhỏ, trong khi chúng lãnh mỗi người 1 lon gạo kèm 1 gói đồ ăn khô. Giờ chúng để anh thong thả hơn vì đây là vùng hoạt động của chúng.
Ban ngày anh được cởi trói, tự nấu lấy cơm dưới sự giám sát của 4 tên. Đêm đến chúng trói lại và nằm cạnh để canh giữ….
Năm ngày qua đã tới Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn của chúng. Nơi đây không một hàng chữ, không một cổng ra vào vì bốn phía đều trống trải. Năm dẫy nhà mỗi dẫy chừng 10 căn cách nhau từ 50 đến 100 mét. Nhà dựng sơ sài bằng cây, lợp lá rừng trông đã cũ. Anh thấy những người lính qua lại cõn rất trẻ chừng 15,16 tới 21, 22 tuổi là nhiều. Đứa mặc quần áo, đứa cởi trần, tỏ ra rất thong thả. Có vài người chống nạng hay bó tay chân. Anh thoáng thấy có cả nữ cán bộ, nhưng không biết họ làm nhiệm vụ gì ở đây. Các cô mặc quần đen, áo nâu, chit khăn theo lối người miền Bắc. Nhưng một đặc điểm là bọn này ngừơi nào cũng gày gò da vàng bủng. Anh đoán chừng đây là cơ sở hậu cần trung đoàn. Những người qua lại đưa mắt tò mò nhìn anh rồi bỏ đi.
Một tên bước tới hỏi:
-Mày là lính ở đâu?
-Lính Việt Nam Cộng Hoà.
-Đi lính có sướng không ?
-Không đến nỗi khổ cực.
-Quần áo và ăn uống thế nào?
-Đầy đủ.
-Hút thuốc này?
Tên cán bộ vừa nói vừa giơ điếu thuốc cuốn theo lối đồng bào Thượng thường dùng.
-Không! Tôi hút Salem.
-Ồ khá nhỉ!
Hắn thoáng lộ nụ cười với nét mặt nham hiểm và ra lệnh:
-Đưa vào khu 1, không cho tiếp xúc với bộ đội.
Chúng dẫn anh vào phồng số 1 trong khu đầu tiên.Trong nhà không có giường chiếu, không bàn ghế, chỉ có bóng tối tràn ngập…Anh bị giam tại đây đúng 5 ngày. Chỉ được ra ngoài giờ ăn và lo vệ sinh cá nhân, có người đi theo giám sát. Đỏ đã nghĩ đến cách trốn thoát, nhưng vì bị kiểm soát chặt chẽ và anh cũng chưa định ra vị trí nơi mình bị giam nên chưa thể quyết định được. Qua ngày thứ 6, chúng tiếp tục áp giải anh đi về hướng đông. Anh bỡ ngỡ không hiểu chúng đưa mình đi đâu…
Vào cuối tháng, cả trung đội tới trạm giao liên nằm duới chân ngọn đồi và xa xa phía bên kia là một con sông chảy ngang qua. Trong khi dừng đợi anh đã nhận ra vị trí nơi đây. Cách một tháng trước anh đã bay qua vùng này khi Toán Thám Kích của anh ngồi trên trực thăng tìm vị trí đổ quân. Đó là dòng sông chia đôi vùng ranh giới giữa Quốc Gia và Cộng Quân, thuộc quận Đức Dục, cách thị xã An Hoà chưa đầy 20 cây số. Trong những cuộc hành quân trước đây những toán Delta và Thám Kích đã quen thuộc địa thế vùng này.
Một tia hy vọng loé trong đầu, anh phải tìm cách trốn thoát. Cần chờ thời gian thuận tiện và lúc địch sơ hở.
Đây là trạm tiếp liên, chúng chờ tiếp tế hơn 10 ngày. Vào một buổi sáng, chúng bắt anh đi vác gạo từ bờ sông về. Chắc gạo được chuyển từ vùng Quốc Gia vào đây. Được tiếp tế rồi chúng vẫn đóng lạí chờ lệnh.
*Thoát vùng tử địa.
Trong những đêm nằm tại đây, Đinh Đó để ý thấy bốn tên áp giải càng ngày càng tỏ ra không lưu tâm đến anh như trước. Nhiều lúc trông coi anh qua loa và đêm đến lại nằm cách xa. Hai tuần trôi qua. Vào một đêm tối trời, sau khi một tên trói anh lại và tìm một góc tối nằm ngủ. Anh giả vờ nhắm mắt, rồi một lát sau ngáy gỗ. Về khuya, bốn bề im lặng chỉ còn nghe tiếng côn trùng và tiếng người thở đều đều. Anh mở rộng đôi mắt nhìn vào màn đêm, những bóng đen bất động. Bọn chúng đã ngủ say như chết. Đỏ khẽ cựa mình trút bỏ sợi giây buộc tay lỏng lẻo. Anh tìm một cục đá ném về tên áp giải nằm gần, không có phản ứng gì. Anh từ từ bò về phía trước rất nhẹ và nín thở. Thoát chốc anh đã lẩn vào bóng đêm tiến về phía sông. Con sông không rộng lắm nên chỉ một lúc sau anh đã sang tới bờ bên kia. Thế là yên tâm, vì bên này vào vùng kiểm soát của Quốc Gia. Xa xa có ánh lửa, anh lầm lũi về phía đó. Một ngôi nhà nhỏ có tiếng từ trong vọng ra. Có cả tiếng radio. Anh cố gắng lắng nghe những bài ca và giọng nói quen thuộc Đài Quốc Gia. Anh vững tâm gõ của. Tiếng bên trong hỏi vọng ra:
-Ai ngoài đó?
-Thưa tôi.
-Tôi là ai?
-Tôi đi lạc đường.
Tiếng dép lẹp xẹp, một người đàn ông chừng ngoài 40 ra mở cửa:
-Mời vào trong.
Ông đưa mắt nhìn bỡ ngỡ vì thấy người anh còn ướt và mặc độc nhất chiếc quần đùi. Anh vội lên tiếng:
-Thưa ông đây là đâu?
-Vùng Quốc Gia kiểm soát.
-Có quân đội…
-Không có lính bên kia, chỉ có quân đội VNCH đóng thôi. Vậy anh là…?
-Thưa ông tôi là lính Cộng Hòa bị bắt, trốn thoát và đi lạc. Tôi đói ông có gì cho ăn…
-Được anh ngồi đợi đó.
Rồi ông xuống bếp lấy cơm và đồ ăn mang lên. Vì đói nên anh ăn rất ngon lành không cần khách sáo.
Anh rất cảm động về thái độ ông đối với mình:
-Chắc anh bị lính bên mặt trận bắt và tìm cách trốn?
-Dạ vâng.
-Thế giờ anh định về đâu?
-Tôi sẽ nhờ chính quyền địa phương gíúp trở về đơn vị ở Đức Dục, gần khu Kỹ Nghệ Nông Sơn.
-Thôi để trời sáng, tôi sẽ đưa anh lên trình diện hội đồng xã, quận Đức Dục gần đây.
-Cám ơn ông nhiều.
Sáng sớm người đàn ông dẫn anh lên trình diện hội đồng xã. May mắn dọc đường anh gặp một chiếc xe nhà binh, anh nhận ra ngay chiếc xe Toán
Delta thường lên Quận. Xe dừng lại đưa anh về căn cứ hành quân Đức Dục.
Cấp chỉ huy và đồng đội rất ngỡ ngàng khi thấy anh trở về. Họ tưởng anh mất tích hay đã chết rồi. Đồng đội hân hoan bao quanh hỏi thăm sức khoẻ và tin tức. Anh cảm động biết bao khi gặp lại mọi người trong tình huynh đệ nồng nàn đầm ấm.
*Người chiến sĩ Thám Kích Tiền Phong ghi công đầu.
Ngay trưa hôm ấy, Đinh Đó ngồi trên trực thăng cùng thiếu tá chỉ huy trưởng Trung Tâm Hành Quân Delta đi thám sát khu vực địch đóng quân anh đã ghi nhận đêm trước. Căn cứ địch đóng phía bên kia sông cách làng An Hoà chưa đầy 10 cây số, nằm dưới chân một ngọn đồi. Anh đã nhận ra vị trí. Chiếc HU1B bay lượn vòng phía trên, rồi lao xuống thấp dần. Dấu vết Cộng quân được xác nhận. Một loạt AK phía dưới vọt lên, hai khẩu đại liên từ trên phi cơ đáp trả giòn vang.
Vài tiếng sau chiều hôm ấy 18/5/69, pháo binh ta đã nã vào vùng địch hàng trăm trái đạn. Tiếp theo là những phi vụ B52 oanh kích rung chuyển núi đồi… Chắn chắn những phi vụ oanh kích và trọng pháo đã gây cho địch tổn thất nặng nề. Đó cũng là nhờ công lao của :
-Toán Phó Đinh Đó.
-Người chiến sĩ gan dạ Thám Kích Tiền Phong, đã hai lần lọt vào tay Cộng quân (lần trước bị bắt giam 7 ngày trong cuộc hành quân Delta năm 1967, anh cũng trốn thoát)
-Một lần bị thương trong cuộc hành quân Tết Mậu Thân tại Nha Trang.
-Chính tay anh trong đời binh nghiệp đã hạ 30 tên Việt Cộng,
Nhưng anh đã san sẻ vinh dự cho đồng đội và chỉ nhận một số huy chương thật khiêm tốn gồm một Ngôi Sao Bạc – một Chiến Thương Bội Tinh, cùng một số tiền thưởng do Thiếu Tá Phan Văn Huân chỉ huy trưởng/Trung Tâm Hành Quân/Delta trao tặng trong dịp trốn thoát vừa qua.
Tôi nhìn huy hiệu anh mang trước ngực: Chiếc dù mở rộng phía trên đôi cánh chim đại bàng bạt gíó, chiếc sọ người dấu tử thần cùng lưỡi lửa biểu hiệu lòng nhiệt thành quả cảm, ba tia sét tượng trưng 3 lối xâm nhập: Không- Thủy –Bộ và hàng chữ dưới cùng Thám Kích Tiên Phong.
Anh nở một nụ cười tươi trong dáng điệu còn mỏi mệt vì đang thời gian nghỉ bồi dưỡng sức khoẻ.
Tôi ghi nhớ câu anh nói khi chia tay tạm biệt:
-Nghỉ ngơi sau ít ngày phép, tôi sẽ trở về cùng đồng đội tiếp tục cuộc sống như cũ.
Nghĩa là anh lại đi toán vô rừng, tiếp tục gian khổ và có thể lại bị bắt, thất lạc, mất tích hay ra đi vĩnh viễn…. nhưng anh chấp nhận tất cả, vì cuộc sống của những chiến sĩ Delta hay Thám Kích Tiền Phong Lực Lượng Đặc Biệt luôn là thế. Huy hiệu Anh và các bạn mang trên ngực áo đã nói lên lòng quả cảm và sự hy sinh của tuổi trẻ dâng hiến cho Quê Hương Tổ Quốc.
Phóng Viên Chiến Trường Đinh Quân. 
Tài liệu để tìm đọc thêm:
The McNamara Line      
ADSID unit
Igloo White
 Project Igloo White (Chris Jeppeson)
 Tiger Mountain, north end of A Shau Valley (1968)   © Tom Pilsch
The A Shau Valley
Click for 1:50K Map of A Shau Valley, North End:  • Small JPG (0.2MB)  • Large JPG (14MB) 
Click for 1:50K Map of A Shau Valley, South End:  • Small JPG (0.6MB)  • Large JPG (15MB)
Ashau Valley
Battle of A Shau

BVN 20170611 

Sunday, June 4, 2017

20170521 Chiến Trận Charlie.

20170521 Chiến Trận Charlie,

Người ở lại Charlie.

https://www.youtube.com/watch?v=cVb4IjzwiAQ
Thiếu Tá Mễ hét lên:
-         “Tất cả mọi người! ngay cả thương binh, ai còn có thể bắn được hảy vào những giao thông hào phòng thủ. Ai than thở hay tránh né, chạy trốn, chính tôi sẽ bắn ngay tại chổ. “Thiên Thần Mũ Đỏ” không biết đến hai chử hàng giặc! Nếu mọi người để thua trận, chính tôi sẽ cho bomb dội vào ngay trên đầu căn cứ. Rõ chưa!”
Một khẩu lệnh tuyệt vời miên viễn!
Sáng ngàn đời hừng hực lữa Charlie.
Một khẩu lệnh thiên thu duy nhất.
“Song Kiếm” Tung Hoành Trấn Nước Non.
Ngàn năm hậu thế còn ai biết?
“Rãi xuống đầu tôi những tấn bomb!”
Mũ Đỏ Thiên Thần Oai Chiến Địa.
Một chuyến đi xa, một chuyến về.
Cuộc Chiến Không Cân Sức của Tiểu Đoàn 11 Dù "Song Kiếm Trấn Ải" đối đầu với sư đoàn F320 việt cộng cùng những đơn vị địa phương.
Bài viết nầy được thực hiện dựa vào tài liệu Anh Ngữ dưới đây:
FSB=Fire Support Base.
AA-127mm Anti-Aircraft.

FSB5, FSB6, FSB Charlie, FSB Yankee, FSB Delta, FSB Hotel=những căn cứ pháo binh yểm trợ.
Những nhân vật lừng danh của Tiểu đoàn 11 Nhảy Dù trong chiến trận Charlie 1972.
Trung Tá Nguyễn Đình Bảo, chỉ huy trưởng tiểu đoàn 11 Nhảy Dù của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.
Đại Úy Đoàn Phương Hải Sĩ Quan Hành Quân trong chiến trận Charlie 1972.
Đại Úy Hùng đại đội trưởng 113.
Thiếu úy Thinh khóa 25 Trừ Bị Thủ Đức chỉ huy đại đội 111.
Trung Úy Phan Canh Cho đại đội 114.
Thiếu Tá John Joseph Duffy, Sĩ Quan cố vấn cho Tiểu Đoàn 11 Dù, một nguời sĩ quan thuộc lực lượng đặc biệt cuả Hoa Kỳ và củng là người chiến sĩ đồng minh đã khắng khít sống chết bên nhau với đơn vị Tiểu đoàn 11 Dù nầy.

Thiếu Tá Lê Văn Mễ, Sĩ Quan Tham Mưu của tiểu đoàn 11 Nhảy Dù là người chỉ huy đơn vị sau cái chết của Trung Tá Nguyễn Đình Bảo, củng là người chỉ huy có khả năng nhất trong đơn vị nầy, sau đó ông được thăng cấp Đại Tá với chức vụ Sĩ Quan Hành Quân của sư đoàn Dù cho đến ngày 30/04/1975.

Phần I
Charlie ở đâu?
Một ngọn núi không tên có cao độ 1062m trên bản đồ hành quân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, qua âm thoại truyền tin, có cái tên mã hoá là Charlie từ một chử cái C của vần Việt ngử, nằm ở phía Tây Bắc của thành phố Kontum, phía Tây Nam của Tân Cảnh trên rặng núi thấp có tên là Rocket Ridge thuộc vùng II chiến thuật. Tại ngọn núi nầy đã có một trận chiến lừng danh của những “Thiên Thần Mũ Đỏ” Tiểu đoàn 11 Nhảy Dù với 451 tay súng đã đối đầu với cả sư đoàn Thép 320, sư đoàn 968, chưa kể các trung đoàn pháo, trung đoàn phòng không, trung đoàn tank của việt cộng.
Ngày 25 tháng 3 năm 1972 Tiểu đoàn 11 Dù được không vận vào cao điểm “C-Charlie” với 4 đại đội: 111, 112, 113, 114, tổng cộng 451 tay súng tức là một tiểu đoàn trừ (thiếu quân số) mục đích là để bảo vệ mặt Tây của Kontum củng như quốc lộ 4 (QL-4) cùng với cố vấn Hoa Kỳ là Thiếu Tá John Joseph Duffy, một sỉ quan thuộc lực lượng đặc biệt của Hoa Kỳ đã trở lại chiến trường Việt Nam lần thứ tư, đây có lẻ là một trận chiến cam go nhất của ông trên chiến trường Việt nam.
Cao độ Charlie được chia ra thành 3 cứ điểm C-Charlie, C1, C2.
Cao độ C1 nằm về phía Bắc dưới chân căn cứ Yankee củ của Hoa Kỳ do Đại Úy Hùng đại đội trưởng 113 trấn giử.
C-Charlie với cao độ 960m được trấn giử bởi đại đội 111 do Thiếu úy Thinh, hay Thịnh, khóa 25 Trừ Bị Thủ Đức chỉ huy.
C2 với cao độ 1062m sẽ do phần còn lại của tiểu đoàn là đại đội 112, 114 trấn đóng rải rác, riêng đại đội 114 của Trung Úy Phan Canh Cho đóng theo sường đồi thoai thoải phía Nam của ngọn đồi nên gánh chịu nặng nhất vì đây là tụ điểm tấn công từ sư đoàn thép 320 (sư đoàn Điện Biên) và trung đoàn 66 thuộc sư đoàn 3 Sao Vàng của việt cộng.
Thoạt tiên khi được đổ quân xuống căn cứ, Trung Tá Nguyễn Đình Bảo đã thấy ngay rằng đây là một tử lộ cho đơn vị vào trấn đóng vì cao điểm thấp của Charlie chỉ từ 960m cho tới 1062m so với những cao điểm phía Tây dãy núi Chu Mom Ray-Big Mama có độ cao từ 1274m, 1513m, 1773m mà việt cộng đã giăng pháo thành mạng lưới chờ các đơn vị Dù vào bẩy. Đây là một cuộc chiến rừng núi, ai có lợi thế về cao điểm thì kẻ đó thắng, biết thế nhưng Trung Tá Bảo không còn một chọn lựa nào khác vì đây là lệnh của tướng Ngô Dzu Tư Lệnh vùng II chiến thuật, “một cái lệnh giết quân” mà lịch sử sẽ đem ra phán xét tướng Ngô Dzu nầy trong những thế hệ kế tiếp vì tướng trấn một quân khu mà không nắm vửng địa thế quân khu củng như không biết rỏ khả năng của những đơn vị tác chiến dưới quyền điều hành của mình cùng như khả năng của địch thì tướng nầy không xứng đáng mang cấp bậc tướng.
Khả năng của Nhảy Dù là lưu động, đột kích chớp nhoáng, thanh toán, quét sạch mục tiêu xong là rút đi không để lại dấu vết.
Thế nhưng ở đây tướng Ngô Dzu lại buộc Nhảy Dù phải cấm dùi căn cứ làm mục tiêu cho pháo của việt cộng tập bắn. Đây là một quyết định sai lầm của tướng Ngô Dzu đã khiến cho 414 tay súng thiện chiến của binh chủng Nhảy Dù bị hy sinh một cách oan uổng, lịch sử sẽ phán xét tướng nầy.
Phần II
Đêm đầu tiên những người lính Dù có thể nghe âm thanh của những quân xa việt cộng di chuyển trong khu vực phiá Tây và Tây Nam dảy Trường Sơn cùng những ngọn đèn pha của các quân xa việt cộng có thể thấy từ xa. Những cuộc bắn phá quấy rối của pháo binh Dù đều vô hiệu quả vì mục tiêu xa khỏi tầm bắn của 105mm, 155mm (15, 20km tối đa).
Ngày hôm sau, 26/03/1972 Thiếu Tá Lê Văn Mễ dẩn hai đại đội 112 và 114 để giải vây cho một đơn vị của Dù đang bị việt cộng bao vây tại phía Nam. Mặc dù việt cộng chống trả kiên cường nhưng với khả năng chiến đấu mãnh liệt cùng sự yểm trợ của pháo binh và phi pháo những đơn vị Dù đã đẩy lui việt cộng ra khỏi vị trí. Không bao lâu sau đó những đơn vị của sư đoàn F-320 phản công bằng những đợt biển người được yểm trợ bởi súng không giựt 75mm đã được bố trí ở ngọn đồi kế bên bắn trực xạ vào các đơn vị Dù. Để tránh tổn thất Thiếu Tá Mễ cho lệnh rút hai đại đội ra khỏi khu vực để xử dụng phi cơ và pháo binh chống lại chiến thuật biển người cuả việt cộng.
Nổi ưu tư của chỉ huy trưởng tiểu đoàn 11 Dù lộ hẳn ra mặt vì ông hiểu rằng cái bẩy của kẻ thù đang dần dần khép chặt.      
Ngày hôm sau (27/03/1972) tình thế trở nên yên lặng cho một cơn bảo lửa sắp tới.
Các đơn vị Dù vẩn mở ra những cuộc truy lùng những nơi ẩn nấp của việt cộng. Hầu như việt cộng đang cố tình tránh né trong những căn cứ mật đã được chuẩn bị sâu trong rặng núi Trường Sơn. Làm sao có thể buộc việt cộng phải lộ diện?
Những phi vụ đánh bomb được thực hiện mổi ngày nhưng không có nhiều hiệu quả vì việt cộng ẩn mình trong những hầm trú ẩn theo hình chử U hay những công sự kiên cố.
Ngày 27/03/1972 việt cộng bắt đầu pháo vào Charlie bằng pháo 105mm, 122mm, 130mm để thăm dò với những trận mưa pháo dữ dội nhất trong khu vực núi non vùng II chiến thuật. Kể từ giây phút nầy Charlie không còn bình yên như trước.
Đầu tiên việt cộng bắn thăm dò xung quanh những căn cứ pháo binh và rồi pháo binh Dù phản pháo. Pháo việt cộng ngưng bắn trong thời gian ngắn rồi sau đó bắt đầu bắn trả lại ngay sau đó khi pháo binh Dù ngưng bắn. Những cuộc đấu pháo như thế xảy ra rất nhiều lần trong ngày giửa hai bên và từ đó việt cộng đã dò ra vị trí của căn cứ Dù vì chúng có vị trí thuận tiện từ trên cao độ nên vòng vây pháo càng lúc càng gần, chính xác hơn nên thương vong của Dù càng tăng. Rõ ràng pháo của việt cộng bắt đầu bắn vào những phòng tuyến của Charlie như mưa. Sau những lần bắn dò để thử pháo binh Dù, việt cộng đã dời những khẩu pháo 130mm xuống núi gần hơn chính xác hơn.
Với tầm bắn 30km của pháo 130mm, Pháo binh của Nhảy Dù bất lực vì tầm bắn của pháo 105, 155mm chỉ có khả năng từ 10-15km là tối đa.
*Từ điểm nầy cho chúng ta thấy khả năng quân sự cuả tướng Ngô Dzu đã lộ ra hai yếu điểm: Một, không nắm vửng chiến trường rừng núi. Hai, không hiểu sự sai biệt về khả năng pháo của việt cộng so với khả năng pháo của binh chủng Dù (105, 155mm=10, 15km đấu với 130mm=30km).
Buổi sáng sớm ngày 01/04/1972 sau 4 giờ pháo dập vào Charlie việt cộng tung trung đoàn E64 (trung đoàn thép đầu tiên) thuộc sư đoàn F320 Điện Biên tấn công biển người vào căn cứ pháo của tiểu đoàn Dù thuộc đại đội 114 ở phía Nam do Đại Úy Cho trấn giử, cùng lúc việt cộng pháo cầm chừng vào những căn cứ pháo của Dù xung quanh để ngăn cản sự yểm trợ của các căn cứ nầy.
Đại đội 114 Dù đã can đảm, anh dũng chống trả những đợt xung phong biển người nầy của việt cộng.  

Đại đội 112 của Đại Úy Hùng, không phải Đại Úy Hùng của đại đội 113, đã bắn trực xạ để yểm trợ các đồng đội của mình thuộc đại đội 114. Trận điạ thật tàn khốc!

Việt cộng đã pháo vùi, pháo dập những căn cứ của quân Dù trong chiến dịch Easter Offensive 1972 bằng những khẩu pháo 130mm với lợi thế có tầm bắn 30km nầy, hơn hẳn tầm bắn của các khẩu pháo 155mm, 105mm của binh chủng Dù.
Mặc cho từng làn sóng biển người tấn công các phòng tuyến của Dù tới tấp với những tiếng gào thét:
-Hàng sống! Chống chết!
Các đơn vị Dù vẩn chống trả oai dũng cứ thấy địch tràn vào là nhắm và bắn.
-Giử vững phòng tuyến!
-Không lùi!
-Bắn!
-Bắn thằng đằng kia!
Những âm thanh hổn độn của cuộc chiến như trong địa ngục hoà lẩn khói thuốc súng, bụi, lửa tiếng súng nổ người bị thương ngã gục, tiếng rên la vì trúng thưong của cả hai bên cùng tiếng đạn pháo binh chạm nổ đinh tai, nhức óc.
-“415, 416, 417, đây là 314, điều chỉnh pháo, over!
-Phương hướng… Khoảng cách… Bên trái… Phòng tuyến đang bị tràn ngập, over!
-Một phát (one round), toạ độ… out!
-Tất cả nghe đây! Đây là 314! Bắn thật chính xác! 10 quả, over!
Qua đợt bắn yểm trợ từ các căn cứ pháo FSB5, FSB6, FSB Yankee, FSB Hotel những Gunships của Hoa Kỳ và Skyraiders của không lực VNCH nhập cuộc.
Sau nhiều giờ chống trả dủng mảnh hửu hiệu những đợt tấn công biển người của việt cộng, các đơn vị Dù đã thành công đẩy lùi những đợt tấn công của việt cộng từ sư đoàn F320 nầy mà phần tổn thất nặng nề nghiên về phía việt cộng khiến cho sư đoàn F320 việt cộng phải rút lui.

Củng nhờ vào sự hổ trợ của phi pháo Gunships, TACAIR và pháo binh mà Charlie vẩn đứng vững.

-Trình Trung Tá, Tôi đã gọi Quân đoàn II tại Vỏ Định để tường trình việt cộng pháo vào Charlie bằng đạn 130mm nhưng họ không tin. Đại Úy Hải đã báo cáo với vị chỉ huy trưởng bằng giọng mệt mỏi.
          -Cái gì? Họ đã nói như thế à!? Trung Tá Bảo hỏi lại với giọng giận dữ.
          -Họ chỉ tin khi chúng ta gửi cho họ vỏ đạn 130mm làm bằng chứng. Đại Úy Hải trả lời với một giọng cay đắng.
          -Nếu họ muốn thì hảy bảo họ đến đây mà lượm vỏ đạn 130mm! Trung Tá Bảo trả lời bằng hành động đá văng một viên sỏi.

-Việt cộng đã bắn pháo 130mm với đầu đạn nổ chậm khiến cho đạn đi vào mặt đất sâu hơn nên sức công phá dữ dội, khủng khiếp hơn. Hảy báo cáo với quân đoàn tại Vỏ Định là tôi nói thế, nó chính là pháo 130mm. Vị chỉ huy trưởng tiển đoàn 11 Dù đã trả lời với giọng điệu pha lẩn giận giử và thất vọng. 
Đây là loại khẩu pháo 130mm mà rợ hán xử dụng trong cuộc chiến biên giới Việt Trung 1979-1991.                         
 *Qua cuộc đối thoại vừa qua đã cho chúng ta thấy khả năng thiếu hiểu biết của một vị tướng biên khu vùng II Ngô Dzu về lực lượng việt cộng tại mặt trận Charlie.
Thêm một ngày qua trên chiến trận Charlie bao gồm C, C1, C2, các đơn vị Dù phải xây dựng lại những hầm hố cá nhân phòng thủ đã sụp đổ vì những sự tàn phá từ đạn pháo 130mm của việt cộng cho vững chắc hơn, kiên cố hơn, cho được sâu hơn, càng sâu càng tốt vì sự sống còn của đơn vị lại phải tùy thuộc vào những tảng đá vô tri nầy. Hằng trăm chiến sĩ Dù phải căn mắt ra trong bóng đêm chờ đợi những cuộc tấn công kế tiếp và những giây phút chợp mắt ngắn ngủi với họ bây giờ qủa thật là một món quà xa xỉ.
Khi nào chúng sẽ pháo tiếp?
Chúng sẽ pháo vào đâu?
Những câu hỏi như thế vang lên trong đầu của hằng trăm chiến sĩ Dù tại căn cứ Charlie (C, C1, C2).
Sau hơn một tuần liên tiếp tấn công vào đại đội 114 của Đại úy Cho, một phần đơn vị của sư đoàn F320 không thể nào chiếm lấy căn cứ này ngoài sự tổn thất với hằng trăm xác việt cộng phơi thây bên ngoài hàng rào phòng thủ của căn cứ.
Nổi ưu tư của vị chỉ huy tiểu đoàn 11 Nhảy Dù tại FSB Charlie, Trung Tá Bảo, càng gia tăng khi mà số thương vong của binh sỉ trong đơn vị gia tăng sau những đợt pháo cùng sự thiếu hụt đạn dược, thực phẩm, nước uống cho đơn vị. Những chuyến tiếp tế bằng không vận càng khó khăn vì những hệ thống súng phòng không của việt cộng bao quanh căn cứ.
Dưới hầm chỉ huy sâu trong trong lòng đất với nắp hầm dầy 1m, Trung Tá Bảo chỉ vào các điểm được ước đoán là những vị trí pháo của việt cộng và nói:
          -Tôi chắc chắn đây là vị trí các khẩu pháo của chúng, tất cả đều ở độ cao trên 1500m, từ đó chúng có thể thấy chúng ta rõ như chúng ta thấy các đứa con của chúng ta bên dưới (C, C1). Ông bác sỉ (Đại Úy y sĩ Tô Phạm Liễu) cùng với Mễ đừng tụ lại một nơi ngừa trường hợp người nầy mất vẩn còn người kia chỉ huy đơn vị.
Đại Úy Y Sĩ Tô Phạm Liễu cùng Thiếu Tá Mễ tiểu đoàn phó cùng đứng nghiêm và trả lời:
          -Tuân lệnh!
Trung Tá Bảo khẻ cười và gật đầu, một nổi buồn khó tả thoáng qua trên gương mặt vị chỉ huy nầy. Có lẻ ông ta đã cảm thấy một sự bất tường nào đó sẽ đến với mình?

Trong giây phút đó chưa ai hiểu được điều gì, Đại Úy Hải sĩ quan Hành Quân của tiểu đoàn đứng bật dậy nói”
          -Thưa Trung Tá, tôi đi đây, nếu có chuyện gì tôi sẽ đến với Trung Tá cùng Duffy.
Vị chỉ huy trưởng củng đứng dậy và đi chầm chậm với những bước nặng nề về lại hầm trú ẩn với chiến lưng khòm xuống trên mặt đất loang lỗ những vết đạn pháo của kẻ thù như một con hổ đã bị thương trên vùng rừng núi lãnh địa đã bị tàn phá.
Những ngày sau đó pháo 130mm dồn dập phủ xuống tất cả các vị trí của căn cứ FSB Charlie bao gồm C, C1, C2.
Trung đoàn E64 của sư đoàn F320 việt cộng sau khi được bổ xung quân từ trung đoàn E66 đã hoàn toàn bao vây căn cứ FSB Charlie.
Giờ phút nầy chúng không ngần ngại tiến quân ngay trong ban ngày với tiếng ồn của xe tank cùng Molotova đã nghe rõ sau những đợt pháo, điều nầy cho thấy việt cộng quyết tâm nhổ cho được căn cứ Charlie bằng mọi giá.
FACs (Forward Air Controllers) của Hoa Kỳ và không quân VNCH đã phát hiện thêm 9 căn cứ hệ thống phòng không của việt cộng đang bao vây hoàn toàn căn cứ FSB Charlie để ngăn chận sự tiếp tế từ không vận của không quân Hoa Kỳ và không quân VNCH. Hai dàn súng phòng không AA-127mm và AA-37mm của việt cộng đặt tại phía Đông căn cứ FSB Charlie nhằm ngăn chận sự rút lui của đơn vị tiểu đoàn 11 Dù.
Thông thường những phi vụ được bay theo hướng từ Nam ra Bắc tiến về hướng tây cho việc đánh bomb hay tiếp tế sau đó sẽ bay về hướng Đông theo quốc lộ 14 để trở về căn cứ nhưng bây giờ đã bị những dàn phòng không AA-127mm và AA-37mm phía Đông FSB Charlie ngăn chận.
Từ căn cứ FSB Charlie có thể thấy rõ đạn bắn từ những dàn súng phòng không do việt cộng phía Đông Charlie bắn lên mổi khi có những phi vụ của không quân Hoa Kỳ hay VNCH vào vùng.   
Phần III
Với cao độ trên 1500m việt cộng đã chiếm ưu thế về pháo binh và càng gia tăng pháo vào những căn cứ pháo binh yểm trợ cho căn cứ Charlie dọc theo dãy Rocket Ridge để khóa chận những khả năng yểm trợ mổi khi chúng tấn công Charlie khiến cho quân Dù tại căn cứ nầy càng bị lẻ loi cô độc khi phải căn mình hứng chịu, đương đầu với những trận mưa pháo. Điều nầy lại càng khẳng định rõ ràng về khả năng thiếu hiểu biết của tướng vùng II Ngô Dzu khi bắt Tiểu đoàn 11 Dù phải đóng chốt tại Charlie.
 Với tình trạng thê thảm nầy Đại Tá Trần Quốc Lịch chỉ huy trưởng của Lữ Đoàn 2 Dù từ Vỏ Định đã yêu cầu với tướng vùng II tại Kontum cho Tiểu Đoàn 11 Dù rút ra khỏi căn cứ Charlie để có thể linh động hành quân ngoài vùng căn cứ Charlie, thế nhưng Thiếu Tướng Ngô Dzu đã từ chối trả lời đề nghị nầy và vị cố vấn Hoa Kỳ vùng II là John Paul Vann đã khẳng định rẳng Tiểu đoàn 11 Dù phải đóng chốt và chiến đấu cho dù phải chết!? 

***Tại sao một cố vấn Hoa Kỳ lại có thể thiếu hiểu biết về cuộc chiến rừng núi như thế? Với dụng ý gì khi John Paul Vann buộc đơn vị Dù phải đóng chốt cho tới chết? Đây có phải là chiến thuật thí quân để tiêu diệt tiềm năng chiến đấu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà trước khi bàn giao miền Nam Việt Nam cho cộng sản Bắc Việt và rợ hán? Có phải cái chết của tướng Đổ Cao Trí củng do chính tình báo Hoa Kỳ làm? Vì kể từ sau cái chết của tướng Đổ Cao Trí, cuộc chiến miền Nam đã đi vào chung cuộc thê thảm cho cả miền Nam nói riêng và cả nước nói chung. Còn cái chết của tướng Nguyễn Văn Hiếu do ai giết, củng của tình báo Hoa Kỳ?***
 Ngay cả việc yêu cầu yểm trợ đánh bomb của B-52 vào căn cứ việt cộng củng đã bị từ chối một cách khó hiểu! Vùng II chỉ có thể cung cấp cho B-52 khi Charlie có thể chứng minh bằng chứng vỏ đạn 130mm đã được pháo vào Charlie! Một yêu sách thật vô lý và vô nhân đạo bằng xương máu của trên 400 sinh mạng của Tiểu Đoàn 11 Dù. Lịch sử Việt sẽ không bao giờ quên những dử kiện nầy. Quyết định của tướng Ngô Dzu cùng viên cố vấn Hoa Kỳ John Paul Vann đã định đoạt số phận và sinh mạng của 451 người lính Tiểu đoàn 11 Dù. Nghiã là họ phải căng mình ra để chết dưới mưa pháo 130mm của việt cộng một cách tàn nhẩn và vô ích!
Tướng Ngô Dzu ở vị trí tướng vùng II cho đến ngày 01/05/1972 là kết thúc và người kế nhiệm là tướng Nguyễn Văn Toàn bắt đầu ngày 02/05/1972, John Paul Vann vẩn là vị cố vấn Hoa Kỳ vùng II của MACV’s SRAG tại Pleiku.
Tướng Ngô Dzu.
Tướng Nguyễn Văn Toàn.  

Một phi vụ B-52 duy nhất chỉ có thể tiến hành sau khi được yêu cầu từ Thiếu Tá Duffy vào nửa đêm, bomb được thả vào phía Nam của Charlie chỉ cách tuyến phòng thủ của Dù chỉ có 500m. Tất cả những binh sĩ Dù phải há hốc mồm rộng để thở cho không khí trong cơ thể cân bằng với áp suất bên ngoài của bomb. Chỉ có một phi vụ B-52 duy nhất tại phía Nam Charlie mà thôi, không đụng gì tới phía Tây và Tây Bắc của Charlie nơi mà quân việt cộng tập trung!?  Vào ngày 12/04/1972 việt cộng lại pháo dập Charlie và lần nầy căn cứ C2 chịu nặng nhất, trên 400 quả pháo 130mm đổ xuống đầu căn cứ C2 tức là bộ chỉ huy của Tiểu Đoàn 11 Dù nơi Trung Tá Nguyễn Đình Bảo trú đóng trong vòng 4 tiếng đồng hồ và những giao thông hào, công sự phòng thủ Tiểu đoàn 11 Dù hoàn toàn phơi lộ ra dưới những cơn mưa pháo của việt cộng. 


Điều nguy hiểm nhất là đầu đạn pháo 130mm được Nga cung cấp có gắn đầu đạn nổ chậm nghỉa là đạn xuyên thủng những hầm trú ẩn, những giao thông hào rồi mới nổ vì thế căn cứ Charlie 2 không thể nào chịu đựng nổi sức công phá của loại đạn nầy. Cuối cùng kết qủa như thế nào chúng ta củng đã biết, pháo 130mm đã phá thủng nấp hầm của Trung Tá Nguyễn Đình Bảo khiến ông chết ngay tại hầm, vị cố vấn Hoa Kỳ Thiếu Tá Duffy củng như vị Sĩ quan Tham Mưu tiểu đoàn Dù Thiếu Tá Mể đều bị thương.
Cái chết của người chỉ huy khả kính của Tiểu Đoàn 11 Dù đã gây chấn động các cấp sĩ quan nhưng họ không còn thời gian để thương tiếc cho vị chỉ huy của mình vì hiện nay những người lính đang chiến đấu cần sự chỉ huy của họ hơn bao giờ hết.
Ngay sau đó Thiếu tá Lê Văn Mể lên giử chức Tiểu Đoàn Trưởng và Đại Úy Đoàn Phương Hải trở thành sĩ quan Tham Mưu. Mặc dù những người lính Dù đã chiến đấu tận lực đẩy lui những đợt tấn công biển người của việt cộng và làm tổn thất nặng nể cho quân địch nhưng Thiếu Tá Mể vẩn không mấy quan tâm dù đã thu đạt được hằng đống vũ khí tịch thu được của việt cộng cho bằng sự đau đớn, đau buồn và mất mát về cái chết của vị chỉ huy khả kính mà củng là một ngưòi bạn, một người thầy, nhất là trách nhiệm mới của một vị chỉ huy tiểu đoàn thay thế Trung Tá Nguyễn Đình Bảo.
Đêm xuống, đêm với cái bẩy xập dần dần khóa chặt. Mể, Hải, Liệu-bác sĩ tiểu đoàn- cùng nhìn nhau. Liệu ra lệnh cho nhóm lính quân y dưới quyền khiêng cái xác của vị chỉ huy trưởng ra trước ánh sáng. Ngoại trừ vết thương trúng tim, cái kiến cận bảo vệ mắt củng đã vở. Mắt nhắm kín miệng hơi hé mở lộ ra những cái răng cửa. Cơ thể vị chỉ huy đã bị thương nhiều chổ. Không còn cách nào cứu chửa nửa. Hầm chỉ huy của vị chỉ huy Nguyễn Đình Bảo trúng 3 quả pháo 130mm cùng một lúc với đầu đạn nổ chậm, Hải ngồi xuống sờ soạng vào cơ thể vẩn còn hơi ấm của vị chỉ huy của mình và khẻ phủi nhẹ nhàng những hạt bụi vẩn còn phủ đầy bộ áo trận Dù màu huyết dụ.
“-Để tôi tấm cho anh ấy.” Liệu nói với Mể và Hải.
Liệu ngồi xuống dùng bông gòn thấm alcohol và lau từng phần cơ thể của vị chỉ huy lừng danh trong đơn vị Dù của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.
Với 12 năm trong quân ngủ của binh chủng Dù, Trung Tá Nguyễn Đình Bảo đã từng xuôi Nam, ngược Bắc từ trận địa nầy cho đến những trận địa khác đã xông tên, đục pháo khắp bốn vùng chiến thuật để bảo vệ miền Nam Việt Nam Cộng Hoà, cuối cùng lại phải chết tại Charlie với độ cao 1062m (C2) chỉ vì một cái lệnh ngu xuẩn của một tướng vùng II thiếu kiến thức cơ bản về chiến tranh rừng núi.    
Rừng núi Trưòng Sơn lại nhận thêm một linh hồn của con dân miền Nam đã tận sức “Bảo Quốc An Dân” cho miền Nam được yên bình, no ấm.
Việt cộng lại mở từng đợt tấn công biển người từ phía Tây và Tây Nam vào căn cứ C hay Charlie để trả thù cho những lần thất bại trước.
Từ độ cao 1062m của căn cứ chỉ huy C2 những sĩ quan Dù có thể thấy từng đợt, rồi từng đợt, rồi từng đợt quân việt cộng tràn lên cố phá vở tuyến phòng thủ của đại đội 111 Dù do Thiếu Úy Thịnh đang chỉ huy. Việt cộng vẩn từ từ điền vào chổ trống những xác của việt cộng đã gục ngã dưới những họng súng M-16s, M-60s, M-79s, M-72s, XM-202s (loại rocket bắn một loạt 4 trái phi đạn), súng phun lửa FLASH và lựu đạn nhưng việt cộng vẩn tiến tới như không biết cái chết là gì (đây có thể là một chiến thuật mới mà việt cộng đã áp dụng, đó là chúng dụng thuốc kích thích chống sợ hải do rợ hán cung cấp).  
-“Bọn chúng khùng hả Đại Úy?” Người sĩ quan phụ tá đã hỏi Đại Úy Hải, vị chỉ huy không tin vào những gì đang xảy ra trưóc mắt của mình.
***Sau chiến dịch Easter Offensive, trong cuộc thẩm vấn tù binh việt cộng đã cho biết là sư đoàn 320 của việt cộng đã dùng thuốc kích thích của rợ hán cung cấp có tên là “Hùng Binh” trước khi mở những đợt tấn công biển người vào các đơn vị Dù, sau khi hết thuốc những người lính việt cộng trở nên nhúc nhát hơn bao giờ hết***
Lính Dù của đại đội 111 dưới giao thông hào phòng thủ đã bắn mà không cần phải nhắm vì không có thời gian để nhắm bắn và khoảng cách giử hai bên chỉ trong vòng một tầy tay ném lựu đạn. Lực lượng Dù chống trả một cách can trường, dủng cảm. Lính việt cộng thuộc trung đoàn 64 tấn công Charlie qua 5 đợt biển người nhưng rồi phải triệt thoái, thế nhưng những đợt lính việt cộng từ phía sau vẩn tiếp tục tràn tới như một bầy ruồi bu vào cái bánh mật dưới sức chống trả cật lực, dủng mãnh của các chiến sĩ Dù thuộc đại đội 111.
Trận chiến kéo dài cho đến khi trời đổ tối, Thiếu Tá Mể quyết định rút đại đội 111 Dù của Thiếu Úy Thịnh về lại căn cứ C2 vì lý do thiếu thốn đạn dược của đơn vị Dù nầy.
Đại Úy Hải gọi Thiếu Úy Thịnh qua mã số truyền tinh:
- “401 (Thiếu Úy Thịnh) đây là 06 (Đại Úy Hải). Hảy gói ghém hành lý để trở về thăm gia đình, nhớ mang theo những đứa con với quần áo đã bị rách (những thương binh) rõ chưa…”    
- “06 (Đại Úy Hải), 401 đây (Thiếu Úy Thịnh). Nhận rõ thẩm quyền. Tôi củng định như thế vì đã cạn hết kẹo (đạn dược) nhưng tôi sợ 008 (Trung Tá Bảo) và 007 (Thiếu Tá Mể) hiểu lầm chúng tôi là hèn nhát. Thiếu Úy Thịnh trả lời Đại Úy Hải như thế.
Lúc bấy giờ Thiếu Úy Thịnh vẩn chưa biết là Trung Tá Bảo đã chết vì pháo 130mm và Thiếu Úy Thịnh củng chưa biết ngày mai sẽ là ngày cuối cùng của vị sĩ quan nầy.
Đại đội 111 Dù rút về căn cứ C2 với tổn thất trung bình. Như thế là trung đoàn 64 việt cộng đã chiếm độ cao 960m Charlie sau khi quân Dù của đại đội 111 rút về căn cứ C2 1062m.
Từ trên cao của căn cứ C2, quân dù có thể thấy màu áo xám của quân việt cộng đã tràn ngập căn cứ Charlie. Thiếu Tá Mể gọi Đại Úy Hải:
-         “Gọi không quân ngay (TACAIR) Hải! Đánh bomb! Bomb! Đốt chúng ngay!
-         “Chúng ta có 530 Jupiters trên tầng số, Thiếu Tá! Chúng tôi gọi ngay…”
Đại Úy Hải đáp lời Thiếu Tá Mể và cho toạ độ của Charlie cho 3 phi cơ Skyraiders của không quân Việt Nam (VNAF’s 530 phi đoàn Jupiters) đang vào vùng và đánh bomb từ Tây sang Đông.
Phi đoàn 530 Skyraiders đánh bomb Napalm ngay trên đầu căn cứ 960m Charlie.
Phần IV
Ngày hôm sau, 13/04/1972 Thiếu Tá Mễ ra lệnh cho Đại Úy Hùng Đại Đội Trưởng 112 Dù tái chiếm lại Charlie nhưng nỗ lực của đơn vị Dù nầy đã thất bại vì quả lực hùng hậu của việt cộng, chúng đã dùng súng cối 60mm, 82mm và DKZ 75 để tấn công đơn vị Dù và đơn vị nầy đã phải triệt thoái vì vấn đề hoả lực của Dù quá kém. Thiếu đạn dược, thiếu thực phẩm, thiếu nước uống đã khiến cho các đơn vị Dù lâm vào tình thế cực kỳ nguy hiểm và căn cứ chỉ huy C2 đã phải dùng vũ khí tịch thu được của việt cộng để chống cự, tử thủ căn cứ.
Sự thiếu thốn tiếp liệu đã ảnh hưởng rất rõ ràng vào khả năng tổ chức những kế hoạch phản công của Tiểu đoàn 11 Dù vào vòng vây đang bao quanh căn cứ C2 của việt cộng và đơn vị nầy phải triệt thoái rút lui ra khỏi căn cứ là điều thấy rất rõ ràng, hiển nhiên. Số lượng tử vong và thưong binh gia tăng theo những trận mưa pháo, mặc dù tinh thần chiến đấu của lính Dù rất cao nhưng họ có thể giử được như thế trong bao lâu vói tình trạng thiếu thốn lương thực, nước uống, đạn dược?
Những thương binh củng như những tử sĩ cần phải được tải đi càng sớm càng tốt vì thế địa điểm bải đáp tải thương phải an toàn.
Thiếu Tá Mể ra lệnh cho Đại Đội trưỏng Thịnh:
-         “Anh cố gắng tìm một bải đáp ở phía Đông C2 chừng 100m để dọn bải đáp cho việc tải thương. Đừng đề cho những đứa con của mình nghỉ là chúng ta bỏ quên họ, hơn nửa chúng ta gần hết đạn dược và nước uống.”
-         “Tuân lệnh thẩm quyền, tôi thi hành ngay.”
Thiếu Úy Thịnh dẩn theo chừng 40 quân nhân Dù xuống núi hướng vào phiá Đông để giải toả và chuẩn bị bải đáp cho việc tải thương nhưng những nổ lực của những quân nhân nầy như những đợt xà phòng, nổi lên rồi xẹp xuống vì họ đã bị việt cộng phục kích bao vây và tấn công cả bốn mặt.
Mặc cho tiếng gào thét luôn mồm của việt cộng: “Hàng sống! Chống chết!”, những người lính Dù vẩn chiến đấu thật dủng cảm như những con mãnh sư trong tình trạng tuyệt vọng của giây phút cuối cùng.
Không thể tiến tới. Tuyệt đường rút lui. Đạn trong nòng súng đạn không còn. Quả lựu đạn cuối cùng củng đã tung ra cho nổ. Giờ chỉ còn một đáp số cuối cùng là hứng chịu những loạt đạn AK-47 tập bắn của việt cộng. Thiếu Úy Thịnh ngả lăn ra chết ngay sau khi hứng trọn những băng AK-47 của lũ việt cộng khát máu. Thiếu Úy Ba phóng đến chỉ để kịp ôm xác vị chỉ huy của mình vẩn còn nóng hổi những dòng máu đang chảy và củng đã bị bắn gục trên xác của vị chỉ huy của mình.
Trong công sự phòng thủ của C2, Thiếu Tá Mể với giọng phẩn uất gọi đơn vị Dù của Đại Đội 111 qua tần số thính thoại:
-         “Có ai còn sống sót không, trả lời?”
-         “Có Khanh sĩ quan tiền pháo đây thẩm quyền!” Thiếu Úy Khanh là sỉ quan tiền pháo cuả Đại Đội 111 đã đi theo toán quân để gọi yểm trợ pháo binh khi đơn vị cần.
-         “Khanh! Hảy chỉ huy và hướng dẩn những đứa con về lại căn cứ. Thằng 114 sẽ bắn yểm trợ dọn đường. Nghe rõ chưa, trả lời?”
-         “Nhận lệnh. Nghe rõ 5/5 thẩm quyền.”
Vị sỉ quan pháo thủ đã gôm những người lính còn lại của đại đội 111 Dù để phá vòng vây trở lại căn cứ. Trung Sỉ Lung người hạ sĩ quan nhiều kinh nghiệm nhất của toán đã hướng dẩn toán xông phá được một lổ hỏng của vòng vây để thoát khỏi cái bẩy xập của việt cộng. Trung Sỉ Lung là người thoát ra sau cùng nhưng vì chợt nhớ lại vẩn còn thi thể của hai vị sĩ quan vẩn còn trong vòng vây của giặc cộng nên anh đã quay trở lại để cố mang xác của hai vị chỉ huy nầy đi. Cố gắng của vị Hạ Sỉ Quan Lung nầy đã trở thành vô vọng vì việt cộng đã bắn xối xả vào anh để rồi anh củng gục chết ngay trên hai thân xác vị chỉ huy của mình.
Không bỏ chiến hửu của mình bên trong lòng địch cho dù là họ đã chết là tâm niệm của đơn vị Dù.
Cao cả thay tình chiến hửu của binh chủng Dù! Sống cùng sống. Chết cùng chết.
Trước một buổi trưa hai trung đoàn 64 và 66 cùng tung ra những đợt tấn công trực tiếp bằng pháo liên tục cùng mọi hỏa lực của việt cộng đổ dồn vào căn cứ C2, căn cứ chỉ huy của toàn khu Charlie.
Thiếu Tá Mễ hét lên:
-         “Tất cả mọi người! ngay cả thương binh, ai còn có thể bắn được hảy vào những giao thông hào phòng thủ. Ai than thở hay tránh né, chạy trốn, chính tôi sẽ bắn ngay tại chổ. “Thiên Thần Mũ Đỏ” không biết đến hai chử hàng giặc! Nếu mọi người để thua trận, chính tôi sẽ cho bomb dội vào ngay trên đầu căn cứ. Rõ chưa!”
Một khẩu lệnh tuyệt vời miên viễn!
Sáng ngàn đời hừng hực lữa Charlie.
Một khẩu lệnh thiên thu duy nhất.
“Song Kiếm” Tung Hoành Trấn Nước Non.
Ngàn năm hậu thế còn ai biết?
“Rãi xuống đầu tôi những tấn bomb!”
Mũ Đỏ Thiên Thần Oai Chiến Địa.
Một chuyến đi xa, một chuyến về.
Lính việt cộng thuộc sư đoàn 320 (F-320) tràn lên tấn công từng làn sóng biển người, hết đợt nầy tới đợt khác để dứt điểm chiếm lấy căn cứ C2 bằng mọi giá. Giặc đã phá vở một góc phòng thủ của Dù qua những đợt biển người tràn ngập những giao thông hào. Mổi lần việt cộng tràn ngập căn cứ đều bị các đơn vị Dù dưới đất củng như những phi cơ không yểm cùng gunships trên không đẩy lui ra khỏi căn cứ. Một chiến trường máu lửa khốc liệt mà những người dân Sài Gòn hay cả dân Miền Nam chưa bao giờ được biết tới, hay tưởng tượng, hay nghỉ tới.
Thiếu Tá Mễ nhìn Đại Úy Hải và ra lệnh:
-         “Gọi không yểm cho rãi Napalms ngay đi Hải!”
-         “Dạ có ngay, thưa Thiếu Tá.”
Đại Úy Hải nhìn lên theo dõi hai chiết A-1E Skyraiders của không quân Việt Nam thuộc phi đoàn 530th Jupiters Fighter Squadron đang đánh những đợt bomb ngay trước căn cứ. Ông ta hiểu rằng chỉ có những phi công mới có thể thấy rỏ hơn ông ta những hướng tiến quân của việt cộng. Hai chiếc Skayraiders đã thả những đợt bomb cùng bắn những tràn đại liên xuống đầu địch ở độ cao rất thấp ngay trên những đọt cây. Rãi bomb ở độ thấp như thế nầy rất chính xác vào mục tiêu. Những quả bomb Napalms nổ tung ngay thành những cột lửa trúng ngay những đợt biển người đang tiến lên khiến cho lính việt cộng gào thét lăn nhào bốc cháy không xa những giao thông hào phòng thủ của Dù. Giặc cộng phải rút lui thế là cuộc tấn công biển người bị phá vở. Tuy nhiên một chiếc Skyraider đã bị phòng không của việt cộng bắn trúng, phi cơ nầy do Thiếu Úy Duong Huynh Ky một phi công trẻ nổi tiếng của phi đoàn 530th Jupiters Fighter điều khiển và vì để giải cứu quân bạn (CAS-Close Air Support) tại Charlie đang nguy khốn anh đã bay ở độ cao quá thấp, cách mặt đất không hơn 300m, nên khi bị bắn trúng một cánh máy bay bên phải đã vướng vào cành cây khiến phi cơ bị lật nhào và rơi xuống đất nổ tung, người phi công đã không đủ thời gian để bung dù ra thoát hiểm. Thế là thân tầu đã gói trọn thân anh thành một chiếc cầu lửa. Ngọn Lữa Charlie!        
Chính sự hy sinh đánh bomb cảm tử của người phi công can đảm Duong Huynh Ky đã tạo nên khoảng trống thời gian cho quân bạn Dù thoát nạn. Sự phối hợp cứu nguy sinh tồn của hai quân binh chủng Dù và Không Quân đã tạo thành keo sơn gắn bó trong suốt cuộc chiến Việt Nam. “Vinh Dự Hy Sinh” để cho quân bạn thoát hiểm nầy đã được quân binh chủng Dù luôn khắc cốt ghi tâm. Nơi đâu có Dù, nơi đó có Không Quân. Vỉnh Biệt Anh! Người Hùng “Tổ Quốc Không Gian.”
Binh chủng Dù không những chỉ có keo sơn gắng bó với những phi công trẻ thuộc những phi đoàn Skyraiders của VNCH mà nó bao gồm cả những phi đoàn trực thăng bạn của Hoa Kỳ những trực thăng helicopter gunships hay những phi công Phantom, hay những phản lực cơ loại E… hay F…của không lực Hoa Kỳ USAF đã từng bao vùng và bảo vệ lẩn nhau từ trên không cho tới diện địa. Chính những nổ lực cuả Không Quân đã cứu thoát Tiểu Đoàn 11 Dù (còn gọi là Song Kiếm Trấn Ải) không bị tràn ngập và thoát hiểm.
Chỉ có những chiến sĩ Dù đã tận mắt chứng kiến sự hy sinh cuả Không Quân VNCH hay USAF không ngại gian nguy lao đầu vào vùng lữa đạn phòng không tại Charlie của cộng quân ở độ thật thấp để giải cứu quân bạn đã khiến cho hai binh chủng Dù và Không Quân khắn khích với nhau như cá với nước.    
Chính do sự gan dạ và liều lỉnh của những phi công nầy đã loại bỏ ra ngoài trận chiến Charlie từ 5 đến 9 dàn cao xạ phòng không AA-sites của việt cộng, tạo thành một cây dù bảo vệ cho căn cứ Charlie.
Theo nguồn tin khai thác tù binh việt cộng sau cuộc chiến tại Charlie cho biết sự phối hợp hửu hiệu giửa hoả lực của Không Quân và binh chủng Dù cùng với helicopter gunships đã khiến cho những dàn cao xạ phòng không của việt cộng rất ngại phải đương đầu với những loại gunships của Hoa Kỳ.
Vào ngày 14/04/1972 chỉ huy cao cấp tiền phương B-3 của việt cộng quyết định đưa thêm quân vào chiến trường tại Rocket Ridge để mở đường tấn công    
vào bộ chi huy của Sư Đoàn 22 bộ binh tại Tân Cảnh, chính vì thế mà việt cộng phải nhổ cái gai Charlie đi bằng mọi giá. Lực lượng tấn công Charlie bây giờ được tăng cường thêm trung đoàn thiết giáp-tank 203 gồm có T-34, T-85 để trợ lực thêm cho những đơn vị bộ binh cuả việt cộng trong vùng. T-34, T-85 được trang bị súng phòng không 12.7mm cùng với súng D-10T bắn pháo đạn 100mm dùng chống tank M-48 của VNCH do Hoa Kỳ cung cấp.  
Việt cộng phát động những cuộc tấn công liên tiếp bằng những đợt pháo từ hướng Tây Nam, rồi hướng Tây, và Tây Bắc bằng những đơn vị mới tăng cường phối hợp với sư đoàn F-320, trung đoàn tank E-203 cùng những đơn vị bộ binh địa phương khác.
Thiếu Tá Mễ liên lạc với bộ chỉ huy căn cứ Liên Đoàn 2 Dù tại Vỏ Định để báo cáo tình trạng nguy hiểm hiện nay tại Charlie.
-         “Chúng tấn công bằng bộ binh, thưa thẩm quyền!”
 Đại Tá Trần Quốc Lịch Sĩ Quan chỉ huy của Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù trực tiếp hỏi Thiếu Tá Mể:
-         “Chúng tấn công từ hướng nào?”
-         “Chúng tấn công Charlie nặng nhất từ hướng Tây Nam và hướng Tây, thưa thẩm quyền!”.
Tất cả mọi quân nhân của Tiểu Đoàn 11 Dù từ lính cho đến Hạ Sĩ Quan hay Sĩ Quan đều có mặt tại chiến hào và chiến đấu bên nhau không phân biệt cấp bậc vì họ không còn chọn lựa nào khác mà phải chấp nhận số phận nghiệt ngả nầy là củng sống và chết bên nhau.
Đại Úy Liệu Y sỉ của Tiểu Đoàn 11 Dù đang tìm kiếm vũ khí cho chính mình và ông ta đã bởn cợt với Thiếu Ta Mể rằng:
-         “Tôi chẳng còn bông băng hai kim chích gì cả, đành phải ôm đại liên M-60mm vậy.”
Duffy, cố vấn Mỷ của tiểu đoàn, thấy Bá Sỉ Liệu dung Colt .45 để bắn, ông ta hỏi:
-         “Hey! Doc. tại sao lại dùng colt .45 vậy?”
-         “Tôi chỉ còn lại có cây colt.45 nầy thôi, Duffy!” Bác sỉ Liệu trả lời.
Sau nhiều đợt tấn công việt cộng đã tràn ngập phòng tuyến vòng ngoài của quân Dù. Bác Sĩ Liệu nhắm colt.45 vào một quân nhân Dù đang tìm đường chạy vào bên trong căn cứ la to:
-         “Ê! Anh kia chạy đi đâu? Hảy ở lại chiến đấu, đồ hèn!”
Thiếu Tá Mể hét lên giận dử:
“Nếu Bác Sỉ không bắn anh, chính tôi sẽ bắn anh tại chổ để anh biết cái chết nó như thế nào, đồ hèn!”
Thiếu Tá Mể cảm thấy buồn cười với câu nói của mình vì chết là hết, làm sao biết được cái chết nó như thế nào!
Mặc dù sự gặp sự chống trả mảnh liệt của quân Dù, việt cộng vẩn không giảm bớt những đợt tấn công (có lẻ do thuốc kích thích “Hùng Binh” của rợ hán).
Đại Úy Hải và Thiếu Tá Mể củng nhìn nhau, cùng hiểu ngầm với nhau.
-         “Chúng ta gần hết đạn rồi Thiếu Tá! Tôi đề nghị chúng ta phải rút đi…”     
-         “We are nearly out of ammunition, Major! I suggest, we leave now…”
Thiếu Tá Mể lặng lẽ giở mủ sắt xuống và nhìn qua Thiếu Tá Duffy, sĩ quan cố vấn Mỷ như ngầm hỏi ý kiến.
-         “Đừng ngần ngại, đó là cách tốt nhất, thưa ngài…” Duffy trả lời.
-         “No hesitation, the best way, sir…”
Duffy, Thiếu Tá Lực Lượng Đặc Biệt của Hoa Kỳ đã bị thương ba lần tại trận địa nhưng vẩn quyết định ở lại với đơn vị 11 Dù, đã hiểu rỏ tình trạng thê thảm của đơn vị bạn. Đây là lần đầu tiên Duffy đã dùng chử “Ngài-Sir” đối với một sỉ quan của binh chủng bạn cùng cấp bậc. Điều nầy cho thấy vị sỉ quan nầy đã chứng kiến sự chiến đấu can trường, đảm liệt của đơn vị 11 Dù đã không lui bước trước bao nhiêu đợt tấn công tàn khốc của việt cộng.   
Cuối cùng, Thiếu Tá Mể quyết định:
-         “Đồng ý! Chúng ta rút. Hải! Bảo thằng 112 phá vòng vây, kế đến là bộ chỉ huy. Đoạn hậu là thằng 114. Đừng quên báo cho thằng 113 bắt tay với chúng ta tại bải đáp.”
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời binh nghiệp của Thiếu Tá Mể đã phải triệt thoái binh trước sức tấn công của kẻ thù.
Tại mặt trận Tết Mậu Thân 1968, chính đơn vị của Thiếu Tá Mể đã tái chiếm lại Thượng Tứ vả đại đội chỉ còn lại có 30 người sống sót. Lần nầy Thiếu Tá Mể chẳng còn chọn lựa nào khác là rút lui để bảo tồn lực lượng của Tiểu Đoàn 11 Dù chỉ vì tình trạng thiếu thuốc men, đạn dược, nước uống, thực phẩm, những nhu yếu cần thiết cho đơn vị nên đơn vị phải lặng lẽ rút đi trong đêm sau những đợt tấn công của giặc.
Bắt đầu từ 6 giờ chiều B-52 trải thảm tại hướng Nam và hướng Đông của Charlie phối họp với từng đợt 3 chiếc (helicopter gunships) Cobras vào vùng để yểm trợ cho cuộc triệt thoái rút quân của đơn vị 11 Dù.
Có khoảng 100 xác lính Dù đã phải để lại trận địa sau cuộc chiến. Những thương binh nặng đành phải bỏ nằm lại lặng lẻ trong những hầm phòng thủ của căn cứ để chờ giặc vào chiếm hy vọng với lòng nhân đạo của giặc họ vẩn sống còn.
Đau!
Thật đau! giặc cộng thì bao giờ có lòng nhân? Thân phận chung cuộc của những thương binh nầy chúng ta đã hiểu!
Thiếu Tá Duffy liếc nhìn về bên sau trước khi cho chạm dây điện cho nổ căn cứ trước khi rút lui.
Quân việt cộng chỉ cách có từ 5m-10m bên sau căn cứ vì thế những người lính Dù không còn thời gian để suy nghỉ ngoại trừ việc vất vả leo núi vượt rừng già để thoát khỏi căn cứ Charlie. Mệt. Đuối. Lã người.
“Tôi đã nhận ra bải đáp bên trái của chúng ta, thưa thẩm quyền...” Đại Úy Hùng, đại đội trưỏng 112 Dù báo cáo với Thiếu Tá Mể bẳng truyền tin. Thiếu Tá Mể là một sỉ quan đầy kinh nghiệm và tự tin nhưng vẩn không ngớt lo lắng:
-         “Nếu chúng phục kích tại đây thì kể như xong…!” Thiếu Tá Mể không dám nghỉ tiếp.
-         “Gọi Duffy cho tôi, Hải!”
Vị cố vấn Mỷ đang đi bên sau Đại Úy Hải và Bác Sĩ Liệu đi chậm lại bên sau hai người. Miệng mĩm cười khi đi ngang Bác Sĩ Liệu, với ba lần bị thưong, bốn ngày chiến đấu không ăn, không ngủ nhưng trông Duffy vẩn vững vàng, khoẻ mạnh như là một khối thép ròng với chiếc mũ vải đi rừng của Lực Lượng Đặc Biệt Mỷ trên đầu cùng với khẩu M-18 trên tay trông rất tự tin, trầm tỉnh như không có gì lo lắng.
Bác Sĩ Liệu đưa ngón tay cái lên tỏ lòng ngợi khen khi Duffy đi ngang.
-         “Anh quả là số 1, Duffy! Vững vàng lắm!”
-         “You are number One, Duffy! Très dur!”
-         “Chào Bác Sĩ!” Duffy mĩm cười.
-         “Hello, Doc!” Duffy smiled.
Thiếu Tá chỉ vào bản đồ:
-         “Duffy, chúng ta đang ở tại đây, thằng 113 ở bên trái, mình tiến tới từ bên phải để bắt tay với hắn. Anh gọi không vận đến đón chúng ta, đồng ý?”
-         “Duffy, we are here, 113 on the left. We move up from the right to link up with him. Then you call some slicks to get us out. Ok?”
Duffy gật đầu.
-         “Tốt, tốt lắm, anh quả là một chỉ huy giỏi!”
-         “Good! Very good! You are the best commander”
-         “Oh, Anh làm tôi thấy thẹn, Duffy”. Thiếu Tá Mể mĩm cười mệt mỏi.
-         “Oh! You make me ashamed, Duffy”. Me laughed tiredly.
Thật thận trọng, hai đại đội 112 và 113 với hai Đại Úy cùng tên Hùng đã tiến vào hai bên bải đáp.
-         “Rồi! Duffy, chừng nào thì có không vận?” Thiếu Tá Mể hỏi.
-         “Good! Duffy, for how long from now will there be slicks for us? Me asked.
-         “Mười phút, thưa Thiếu Tá.” Duffy trả lời.
-         “Ten minutes, Sir!” Duffy replied.
Nhưng chẳng còn thêm 10 phút nào cho đơn vị 11 Dù!
Một trận mưa pháo của sư đoàn F-320 việt cộng trút xuống đầu của quân Dù ngay trên khu vực bải đáp đón quân Dù. Giặc tấn công tứ phía.
-         “Hàng sống! Chống chết!”. Những tiếng gào thét áp đảo tinh thần của việt cộng nổi lên khắp mọi phía. 
Quân Dù đã tận lực!
Đạn dược đã cạn, khẩu súng trở thành mãnh sắt vụn nặng nề. Quân Dù đã đánh cận chiến sáp lá cà với việt cộng bằng lưởi lê, hai tay không cận chiến. Xác quân Dù lẩn lộn với xác việt cộng rãi rác trên bải chiến trường khi quân số hai bên quá chênh lệch phần thật bại, thua cuộc của quân Dù đã rõ. Thiên Thần Mũ Đỏ sống oai hùng thì chết củng phải dủng mãnh kiên cường. Không hàng giặc.
Phần V
Những phút cuối khó quên trong việc giải cứu đơn vị Dù.
Một nhóm nhỏ 35 người của quân Dù vẩn còn xót lại, bao gồm cả bộ chỉ huy Dù và vị cố vấn Mỷ. Họ vẩn chiến đấu và có thể được không vận về với sự trợ lực của không lực Hoa Kỳ bao vùng qua đêm, bằng cách đón nhận từng nhóm 5 người của toán trực thăng helicopter gunships.
Cuộc không vận giải cứu sau cùng gồm có Thiếu Tá Mể, chỉ huy trưởng đơn vị 11 Dù, Thiếu Tá cố vấn Mỷ Duffy, Đại Úy Hải chỉ huy phó đơn vị, cùng với Thiếu Úy Long đã trở nên một bi kịch, đau đớn.
Sáng sớm hôm sau, 15/04/1972, Thiếu Tá Duffy trực máy liên lạc với FAC đang bay bao vùng trên đầu để bảo vệ toán Dù cuối cùng còn lại nhưng không thể nào đáp xuống để giải cứu toán nầy. Cùng lúc ấy Dennis Watson phi công của H Troop, 7/17th Air Cavalry (Air CAV), đang bay cùng Thiếu Tá Gibbs (phi công trưởng của H Troop cùng Dallas Nihsen (xạ thủ đại liên) đang theo dỏi cuộc điện đàm liên lạc của Duffy với FAC về tình huống hiện tại.
Nhiệm vụ của toán nầy được thay đổi từ bộ chỉ huy bao gồm 4 chiếc trực thăng Hueys yểm trợ bởi 2 chiếc Cobras cùng vào mục tiêu để đón quân bạn. Lúc ban đầu mọi việc đều yên ổn. Chiếc thứ nhất bị bắn nhưng không sao. Chiếc thứ hai rồi chiếc thứ ba hơi khó khăn nhưng tới chiếc thứ tư thì có vấn đề khi vừa qua khỏi ngọn cây đã bị việt cộng tập trung hỏa lực vào bải đáp nên phải hủy đi chuyện đón người.
Một điều rất đáng quan tâm trong giây phút cuối đón người là nhóm phi công Hoa Kỳ chỉ muốn Thiếu Tá cố vấn Duffy là người lên phi cơ đầu tiên mà thôi. Duffy nhìn những chiến hửu Dù còn lại, những người đã cùng Duff ăn, ngủ, chiến đấu bên nhau trong suốt hai tuần lễ tại Charlie, Duff nói:
-         “Tôi không thể bỏ các bạn lại một mình. Các bạn là những chiến hửu thật đúng nghỉa của một chiến hửu cùng sống chết bên nhau trên chiến trường. Tôi biết rất rõ một khi tôi là người lên phi cơ trước, sẽ không còn có một chuyến bay nào đến đón các bạn nửa.
Duffy đã nói và giử lời, vẩn ở lại cho đến phút cuối với những chiến hửu không cùng chủng tộc với mình, cho đến khi người lính Dù cuối cùng được đón đi ra khỏi trận địa. 
Một đồng minh đúng nghiã của một đồng minh!
Một chiến hửu đúng nghiã của một chiến hửu.
Tuyệt vời!
Không còn từ ngữ nào để diễn tả tình chiến hửu sống chết có nhau trên chiến trường như thế.
Kể từ giây phút đó tên của Thiếu Tá Duffy đã đi vào quân sử Hoa Kỳ và quân sử Dù của Việt Nam Cộng Hoà.
 Bốn sĩ quan cuối cùng (Mể, Duffy, Hải, Long) băng rừng chạy để cố thoát ra khỏi vòng vây của giặc cộng. Từ xa họ vẩn còn nghe tiếng thét gào của giặc cộng gọi Thiếu Tá Mể, Đại Úy hải phải đầu hàng. Duffy báo cho biết hai chiếc Cobras đang vào vùng, lần nầy là lần cuối cùng.
Họ nhìn lên khi thấy chiếc Huey của Dennis Watson đang tiến tới và đáp xuống với sự bắn yểm trợ của hai gunships.
Đại Úy Hải là người lên sau cùng nhưng…
Choc...Choc…Choc…
Giật cộng bắn vào phi cơ khi chiếc phi cơ đang nhấc lên.
Đại Úy Hải bị bắn vào chân rơi xuống khỏi phi cơ.
Thiếu Tá Duffy tức khắc nhảy ngay xuống khi phi cơ vẩn còn đang ở vị trí nhấc lên.
Duffy đã suy nghỉ gì trong lúc đó? Thật là điên! Nhưng củng thật can đảm!
Sau trận chiến, Thiếu Úy Long nhớ lại:
Từ bên trong phi cơ nhìn xuống Thiếu Úy Long thấy Thiếu Tá Duffy đang ôm khẩu M-18 đứng kế bên Đại Úy Hải đang nằm dưới đất. Hình ảnh đó gây nên ấn tưởng sâu sắc cho Thiếu Úy Long và nếu phi cơ vẩn tiếp tục cất cánh anh ta sẽ nhảy xuống khỏi phi cơ để cùng sống và cùng chết với Duffy.
Chiếc trực thăng lại đáp xuống một lần nửa dưới những lằn mưa đạn của giặc cộng.
Duffy cố mang Đại Úy Hải vào trong phi cơ và phi cơ cất lên dưới lằn mưa đạn. Phi cơ bị đạn 9 viên vào thân tàu. Hai loạt đạn vào phòng lái. Một viên đạn vào phòng máy và ít nhất là một viên bắn vào chong chóng sau đuôi chỉ cách có 1 inch=25,4cm và một viên chết người. Đó là người xạ thủ Dallas Lee Nihsen, viên đạn AK-47 có lẽ trúng ngay mạch máu của Dallas khiến máu trào như suối. Máu anh ta đã đổ lên cả người của Duffy và Hải. Duffy cố chận cầm máu nhưng vô ích. Dallas hôn mê và đã chết tại bệnh viện Kontum.
Thảm trạng của Dallas chỉ được biết khi phi cơ đáp xuống bệnh viện Kotum.
Nhiệm vụ của Dallas Lee Nihsen đã chấm dứt vào ngày đó, ngày 15/04/1972, và người chiến binh nầy đang trên đường bay về căn cứ để chuẩn bị về lại Hoa Kỳ, nhưng phi vụ bị thay đổi vào giờ phút chót và đây là phi vụ cuối cùng của người chiến binh không bỏ chiến hửu lại bên sau tuyến giặc.
35 năm sau….
Những người lính Dù già… tỵ nạn vẩn nhắc lại khoảng khắc để đời trong quân sử Dù về tình chiến hửu vô giá có một không hai đó. Họ củng đã đến bức tường Vietnam Veterans Memorial Wall hằng năm tại Washington D.C. để tưởng niệm những chiến hửu của họ đã không về lại với gia đình, trong đó có DALLAS LEE NIEHSEN tại line 137, Panel02W.
Cao quý thay tình chiến hửu trên trận địa máu lửa và mạng sống được đếm từng giây, từng phút!
Bên dưới đây là những tài liệu đã được tra cứu cho bài viết.
PART VI :

To write this article, I have used the following sources :

● Phan Nhat Nam / « Mua He Do Lua » / Nang Moi Mien Nam, CA, USA (2003)
● ARVN's General Ngo Quang Truong / « The Easter Offensive 1972 » / Washington D.C. : US-Army Center of Military History (1980)
● ARVN's General Cao Van Vien / « The Final Collapse » / Washington D.C. : US-Army Center of Military History (1983)
● ARVN's General Le Quang Luong / « Engels in Red Hats : who alive, who's died » / Vietnamese in Dallas (2005)
● ARVN's General Lam Quang Thi / « Autopsy: The Death of South Vietnam » / Sphinx Publishing (1986)
● ARVN's Colonel Trinh Tieu, ex-Head of Intelligence (S-2) of II Corps 1972 / « Memoires : Front Tan Canh, Kontum, 1972 »
● NVA's General Hoang Minh Thao / « Victory of Tay Nguyen Campaign » / Hanoi : People's Army Publishing House (1979)
● NVA's General Hoang Minh Thao / « Fighting on the Tay Nguyen Front » / Hanoi : People's Army Publishing House (2004)
● NVA's General Van Tien Dung / « Dai thang mua Xuan - Our Great Spring Victory » / Hanoi : People's Army Publishing House (2003)
● US-Army General W.C. Westmoreland / « A Soldier Reports » / Garden City, N.Y., Doubleday (1976)
● USMC Colonel G.H. Turley / « The Easter Offensive » / Novato C.A. : Presidio Press (1985)
● USAF General William W. Momyer. / « The Vietnamese Air Force, 1951 1975, An Analysis Of its Role in Combat » / Washington D.C. : Office of Air Force History (1975)
● USAF Major A.J.C. Lavalle, ed. / « Air Power and the 1972 Spring Invasion » / Washington D.C. : Office of Air Force History (1985)
● Dale Andrade / « Trial By Fire : The 1972 Easter Offensive, America's Last Vietnam Battle » / New York : Hippocrene Books (1995)
● Bernard C. Nalty / « Air War over South Vietnam : 1968 -1975 » / Washington D.C. : Air Force History and Museums Program (2000)
● 
www.thebattleofkontum.com of Lt. Col. John G. « Jack » Heslin (US-Army, retired)
● 
http://epoetryworld.com (Website of Major John Joseph Duffy, US-Army, retired)
● 
http://en.wikipedia.org
● 
http://www.quansuvn.net <--> http://vnmilitaryhistory.net

173rd Border Battles Map 1 Rocket Ridge
173rd Border Battles Map 2
173rd Border Battles Map 3
Battle of the Slopes
Map of Chu Mom Ray Area
Map of 69th Armor TAOR-Rocket Ridge-Charlie

173rd Border Battles Map 1 Rocket Ridge
173rd Border Battles Map 2
173rd Border Battles Map 3
Battle of the Slopes
Map of Chu Mom Ray Area
Map of 69th Armor TAOR-Rocket Ridge-Charlie

PLA Type 59 is a licensed built copy of the Soviet M-46 gun which was developed from the M-36 130 mm naval gun                                                                                                                                                                                                                                           
130 mm cannon M-46
https://de.wikipedia.org/wiki/130-mm-Kanone_M-46                    


http://www.armchairgeneral.com/forums/forumdisplay.php?f=113        





    




Charlie
14°33'24.00"N 107°46'58.07"E
Charlie 1

 14°33'23.99"N 107°46'58.16"E

Battle of Charlie 1972


Battle of Kontum

Firebase Charlie one
    
From Charlie Escape to Vo Dinh

Charlie Hill